top of page

Những đứa trẻ thiếu hụt

Trong suốt quá trình mình lớn lên, và mình tin là hầu hết những bạn ở thế hệ của mình đổ về trước cũng giống mình: chúng ta không có kết nối cảm xúc với cha mẹ. Chúng ta được ăn học, hiểu biết rất nhiều đạo lí, nhưng thứ duy nhất không được giáo dục là “cảm xúc”. Chúng ta lớn lên vẫn đầy chênh vênh, trống rỗng, cho dù có thể chúng ta đã có tất cả tiền tài, danh vọng, gia đình “hạnh phúc”.

Điều tồi tệ hơn là (cũng) phần lớn chúng ta không biết rằng mình đang khiếm khuyết. Chúng ta nghĩ rằng mình bình thường và tiếp tục lặp lại những gì đã trải qua với thế hệ con cái của mình. Chúng ta nghĩ mình bình thường, đơn giản vì xung quanh đều là những người khiếm khuyết giống chúng ta mà thôi. Không phải ai cũng đủ can đảm để thừa nhận rằng mình đang bất ổn, ai cũng cố trốn đằng sau tấm mặt nạ hoàn hảo để che đi sự trống rỗng bên trong.



Bạn có nhớ khi còn nhỏ, bị bố mẹ đánh, dù luôn miệng họ nói là đánh vì thương bạn, thì bạn cũng không thể cảm nhận được tình yêu đó không? Tất cả những gì bạn cảm thấy chỉ là sự sợ hãi, đau đớn, và đôi khi cả hận thù. Tình yêu không được xây dựng bằng lời nói “hãy yêu đi, như thế là yêu”, mà được xây dựng từ cảm nhận. Nếu chúng ta không cảm thấy, tức là nó không ở đó. Ngược lại, bạn cảm nhận được tình yêu của bố mẹ khi họ ôm bạn, nhìn vào mắt bạn mỉm cười, nấu cho bạn một bữa ăn ngon, vỗ lưng cho bạn ngủ... mà chẳng cần ai phải nói ra.


Chúng ta và bố mẹ chúng ta đã quá bận rộn để lo lắng cho một tương lai tốt đẹp mà bỏ qua việc vun đắp từng mảnh kí ức tốt đẹp mỗi ngày với con cái. Mọi thứ đều vội vã, phải hoàn thành việc nọ, đạt được mốc kia, không có thời gian cho những điều “vớ vẩn”. Chúng ta đánh con, ban hành những mệnh lệnh bất chấp cảm xúc, đơn giản vì cách đó tiện và hiệu quả nhanh, đã thế lại không tốn tiền. Và hơn cả, chúng ta chẳng biết cách nào tốt hơn.


Làm cha mẹ là làm cả đời, bạn nhanh một phút để làm gì đâu? Nuôi dạy một đứa trẻ thành người trưởng thành giống như một chặng marathon dài, nếu ngay từ đầu bạn quá chú trọng vào tốc độ, bạn và con sẽ kiệt sức và gục ngã khi chưa được nửa chặng đường.

Khi cái rìu chặt lên thân cây, chỉ có thân cây để lại vết tích, rìu có mòn thì mài đi sẽ sắc lại, chỉ có cái cây đã bị đốn ngã mãi mãi nằm đó. Có những kí ức mà có lẽ bố mẹ mình không còn nhớ, nhưng mãi mãi mình không bao giờ quên được cho dù có cố gắng. Chúng ám ảnh mình trong tiềm thức và mỗi lần mình đứng trên tầng cao, nó lại hiện ra thôi thúc mình hãy nhảy xuống. Những lần mình ước giá mà mẹ đừng nói gì, chỉ cần ôm mình một cái thôi. Những lần mình ước giá mà khi đó, bố đã nhìn mình một cái để biết rằng đằng sau vẻ cứng cỏi này, mình đã muốn gục ngã biết bao nhiêu. Mình hiểu hết những gì mọi người nói, mình biết hết các đạo lí làm người. Chỉ là, mình của những khoảnh khắc ấy đã mỗi ngày vỡ vụn ra một chút, không thể hàn gắn lại.


Mình vẫn lớn lên, vẫn trưởng thành, nhưng đâu đó vẫn luôn có những khoảng trống không thể lấp đầy.


Mục tiêu làm mẹ của mình đơn giản lắm. Mình chẳng kì vọng con giỏi giang xuất chúng, thành tích hơn người. Mình chỉ cố gắng để con đừng có tuổi thơ cô đơn như mình mà thôi. Mình có thể làm việc ít lại, kiếm ít tiền đi, con mình mặc bộ quần áo bình thường, học trường bình thường, nhưng khi con cần thì mẹ luôn ở đó.


Mình từng đọc ở đâu đó rằng: Mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái giống như một tài khoản ngân hàng. Mỗi kí ức tốt đẹp tạo ra là một lần chúng ta bỏ thêm vào đó. Mỗi kí ức tồi tệ hay sai lầm là một lần chúng ra rút ra. Nếu bỏ càng nhiều thì tài khoản càng đầy, mỗi lần cha mẹ sai lầm con cái cũng dễ dàng tha thứ. Ngược lại, nếu chỉ mỗi ngày rút ra, thì đến một ngày tài khoản sẽ cạn kiệt, mối quan hệ này cũng không thể cứu vãn. Con cái là tấm gương phản chiếu của cha mẹ, hãy thay đổi thay vì đổ lỗi cho đứa trẻ.

Đã đến lúc chúng ta nên đề cao việc giáo dục cảm xúc cho trẻ, và cho chính mình. Không ai tự dưng biết làm cha mẹ. Làm cha mẹ cũng cần phải học giống như tất cả các lĩnh vực khác. Nếu bạn lười, bạn không có nhu cầu học hỏi mà chỉ thích đổ lỗi, thì sản phẩm tương lai sẽ phản ánh đúng năng lực năng lực của bạn thôi.

Comments


bottom of page