top of page

Phụ huynh có nên được tự do xem camera lớp học?

Ở chỗ con mình học, trong lớp có camera nhưng phụ huynh không được quyền tự do truy cập vào để xem vì các lí do bảo vệ quyền riêng tư của các cô và cả các cháu. Camera chỉ được trích xuất bởi nhà trường khi có tai nạn hay việc gì thật sự cần thiết. Phụ huynh cũng chẳng có group chat buôn chuyện, mách tội cô giáo hay tổ chức đàn đúm linh tinh. Tất cả những gì chúng tôi biết về nhau chỉ là “À cô này là mẹ của bạn này” qua vài lần gặp ở cổng, còn hầu như chẳng biết bố mẹ bạn tên gì. Các con học cùng nhau, không có nghĩa là bố mẹ cũng phải có quan hệ với nhau.



Khi con mới đi học, mình đứng ngồi không yên. Mình không biết con đang làm gì, có khóc nhiều không, các cô có chăm sóc tốt cho con không. Giá mà có quyền truy cập camera để mình có thể nhìn con một chút cho yên tâm.


Nhưng rồi mình phải tập quen với điều đó. Tập tin vào các cô, tin vào con. Mình không thể bên con 24/7 trong suốt quãng đời còn lại. Có những thứ sớm muộn cũng phải làm, thì chi bằng làm sớm cũng tốt. Con phải học cách tự lập khi xa mẹ, và mẹ cũng phải học cách tự lập cảm xúc khi con dần tự lập.


Vì không thể xem camera nên mình cố gắng quan sát biểu hiện của con sau mỗi ngày đi học về, cố gắng hỏi han, chia sẻ với con, cố gắng dành cho con nhiều thời gian chất lượng hơn để bù đắp nỗi nhớ sau cả ngày mình không được thấy con. Mình cảm thấy mình hiểu con hơn, con tự lập hơn. Con vẫn phát triển bình thường, vui vẻ, nhắc đến cô giáo bằng ánh mắt long lanh... tức là con vẫn ổn.


Cuối ngày đi học về mỗi bạn đều có tờ giấy ghi lại hôm nay đã ăn những gì, ăn bao nhiêu, uống nước những giờ nào, thay bỉm giờ nào (ị hay chỉ tè), ngủ trưa bao lâu, ở lớp chơi những gì, học những gì. Tất nhiên sẽ có người hỏi: “Làm sao biết được cô giáo có trung thực hay không?”. Hmm... Mình thì chọn tin cô giáo. Bởi nếu không tin ngay từ đầu, tại sao lại dám gửi con cho họ từ sáng đến chiều? Tất cả mọi chuyện trên đời đều như vậy. Nếu không tin, tốt nhất đừng giao phó. Giao phó rồi thì đừng kè kè theo dõi.


Con mình có rất nhiều những hôm không ngủ trưa, ăn ít, đi học về có vết xước trên chân tay... Ngoài việc hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra, thì mình không gây áp lực hay đổ lỗi cho cô giáo. Ở nhà mấy người trông một đứa trẻ còn lắm lúc té u đầu. Ở nhà với mẹ cũng có ngày ăn ít, ngày ăn nhiều, hay những hôm mải chơi chẳng ngủ trưa cơ mà. Trẻ con đứa nào chẳng ngã, đứa nào chẳng có hôm không ngủ trưa. Quan trọng là các cô và các cháu đã có một ngày vui vẻ, hạnh phúc.


Định nghĩa mọi sự vật của trẻ con cũng khác với người lớn nhiều lắm. Có những việc người lớn theo dõi qua camera thấy không chấp nhận được, nhưng ở tình huống thật chưa chắc đứa trẻ đã cảm thấy giống như thế. Việc soi camera quá nhiều cũng vô tình góp phần áp đặt tư duy, cảm xúc của người lớn lên trẻ. Ví dụ, phụ huynh soi camera thấy cô xoa lưng dỗ bạn này ngủ còn con mình nằm bơ vơ loay hoay tự ngủ, liền thấy đây là một sự bất công không chấp nhận được, lo lắng cả ngày không yên vì không biết con mình còn bị phân biệt đối xử những chuyện gì nữa. Nhưng biết đâu con bạn chẳng cảm thấy thế, nó thấy ổn vì nó có thể tự ngủ mà không cần cô dỗ như bạn kia.


Có một điều mà mình thấy phụ huynh Việt Nam vẫn còn ít lưu tâm, đó là: bảo mật danh tính và thông tin cá nhân. Hãy tưởng tượng một trong những phụ huynh ở lớp có kẻ biến thái, thường xuyên theo dõi các cháu qua camera và nắm được hết bạn nào tên gì, trông thế nào thì chuyện gì có thể xảy ra? Nói đến đây mình thật sự không dám tưởng tượng tiếp.


Trẻ con có một khả năng thiên bẩm là nhìn thấu ai yêu chúng thật sự và ai giả vờ yêu chúng. Thế nên mình tin khi con yêu cô giáo, tức là chẳng có gì đáng lo lắng cả. Mình tin con, tin cả các cô nữa.

Cách tốt nhất để cô giáo có thể làm tốt công việc của mình chính là tin tưởng chứ không phải là gây áp lực đâu, phụ huynh ơi...!


Comentarios


bottom of page