top of page

Quả cà chua dầm đường

Chị gái mình thỉnh thoảng lại ăn những món ăn rất… “kỳ quái”, ví dụ như món cà chua dầm đường. Chị ấy sẽ bỏ một quả cà chua vào cái cốc, trụng nước sôi cho nó tuột hết vỏ ra rồi dầm đường vào ăn.


Mình không bao giờ hiểu được tại sao món ấy lại ngon và tại sao lại phải ăn nó trong khi có rất nhiều thứ khác ngon hơn. Nhưng với chị mình, đó từng là món ăn ngon nhất tuổi thơ của chị ấy.


Khi mình sinh ra nhà mình đã khá giả rồi, nếu không muốn nói là giàu. Dù ở một tỉnh miền núi nhưng mình luôn có váy áo đẹp để mặc, đồ chơi xịn để chơi, bánh kẹo nhập khẩu để ăn. Những thứ đó được mang về sau những chuyến đi làm ăn của bố, hay được mẹ gửi bạn hàng từ các tỉnh mua giúp. Mình chưa từng trải qua cảnh bần hàn, khốn khó, nhưng chị mình thì có.


Thế hệ đi qua bao cấp và thế hệ sau bao cấp khác nhau rất nhiều, dù tính về tuổi đời có khi chúng ta chẳng hơn nhau bao nhiêu. Bối cảnh xã hội khác nhau, điều kiện kinh tế khác nhau, tư duy về tiền bạc, tình yêu và con người cũng khác nhau nữa.


Cùng một bố mẹ đẻ ra, cùng lớn lên trong một ngôi nhà nhưng chị em mình càng lớn càng không giống nhau. Có những chuyện cho dù người này cố gắng đến mấy, người kia cũng không thấu hiểu được. Giống như món cà chua dầm đường năm đó.


Mình không bao giờ hiểu được cảm giác của chị mỗi khi ăn nó, cả trong quá khứ lẫn hiện tại.


Còn chị không bao giờ hiểu được tại sao mình không ăn nó, cũng như có những chuyện tại sao mình không thể cư xử hay suy nghĩ như chị vẫn làm.


Món cà chua dầm đường vẫn thế thôi. Nó vẫn là nó. Chỉ có góc nhìn và trải nghiệm của hai chị em mình khác nhau. Rất nhiều chuyện trong đời không hề có đúng hay sai, tốt hay xấu. Mọi thứ chỉ nằm ở cách nhìn của chính người trong cuộc.


Bạn hãy thử hình dung xem, chỉ là hai chị em và món cà chua mà đã khác nhau đến vậy, thì giữa con cái và bố mẹ, khoảng cách còn xa đến thế nào? Mang kinh nghiệm tuổi thơ của mình để làm thước đo dạy dỗ con cái liệu có còn đúng? Làm cha mẹ thực sự có thể chỉ dựa vào kinh nghiệm không hay vẫn phải không ngừng học hỏi?


Mình và chồng mình từng nói với nhau: “Thế hệ bố mẹ chúng mình và chúng mình thực ra rất khổ. Sự xuất hiện của internet, của toàn cầu hoá khiến những đứa con phát triển nhận thức về thế giới nhanh như đột biến gien, trong khi bố mẹ không cách nào đuổi kịp. Không phải tự dưng mà thế hệ của bọn mình, mâu thuẫn giữa con cái và bố mẹ lại nhiều và lớn đến như vậy. Không ai có lỗi cả, chỉ là cuộc sống nghiệt ngã quá thôi.”


Bố mẹ chúng ta có thể không đủ sức đuổi kịp, nhưng chúng ta có thể cố gắng để không tụt lại phía sau con mình quá xa. Hãy luôn nhớ rằng cách những đứa trẻ nhìn nhận thế giới cũng xứng đáng được tôn trọng và chấp nhận như cách nhìn của chính bạn.


Chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi!



Comments


bottom of page