top of page

Quả ngọt sau 2 năm "đèn sách"

Hôm qua mình mệt, đến mức cuối ngày không còn sức đọc truyện cho con nữa, thế là mình bảo em bé gái:


- Hôm nay mẹ mệt, con tự đọc truyện có được không? Con thích đọc bao nhiêu truyện cũng được. Còn mẹ nằm bên cạnh con nghỉ ngơi.


Em bé gái đồng ý và tự lọ mọ rút truyện ra xem.



Nằm phía sau lưng, mình được dịp quan sát và nhận ra rất nhiều thứ mà trước đây mình không để ý.


Khi tự đọc truyện, con như đang tự ôn lại bài mà không bị một tác động gì từ bên ngoài như giọng đọc, tốc độ đọc hay các câu hỏi xen vào của mẹ. Con thích dừng lại ở một trang bao lâu tuỳ thích, thích quay lại trang này, lật trang kia, thế nào cũng được. Con chú ý tới những chi tiết nhỏ ở góc tranh, nền tranh mà khi mẹ đọc, thường ko chú ý đến hay bị bỏ qua.


- Peppa goes to London, mẹ ơi!

- Cảnh sát Panda đây rồi!

- Xe bus, xe bus các bạn mở ô (các bạn ngồi tầng 2 của xe bus không có mái lúc trời mưa).

- Big Ben kêu Dong-dong.


Trong 30’ con chỉ tự đọc được 2 quyển mà con chọn, thay vì 5-7 quyển như mẹ đọc cho, nhưng có vẻ con thấy rất hài lòng.


Quả ngọt sau 2 năm “đèn sách” là những buổi mẹ được lười như vậy đây.



Comments


bottom of page