top of page

Sai lầm trong ngày đầu tiên con đi học

Đúng là em mắt ướt nhạt nhoà luôn... thương không để đâu cho hết.


Ngày đầu tiên nên con chỉ ở lớp 1h thôi. Mình đã xác định trước từ rất lâu là không bao giờ đc trốn con về, nhất định phải tạm biệt rồi mới đi, dù có khó khăn đến đâu. Thế nhưng ở thời điểm ấy, thấy con chơi cùng cô giáo và các bạn rất thoải mái, mình lại sợ nếu tạm biệt thì cuồng phong sẽ nổi lên. Mình biết tính nó mà. Với lại con sẽ chỉ ở đây trong 1h thôi, chưa chắc con đã nhận ra mình vắng mặt. Thế là mình đã lẻn đi lúc con không để ý.


1h sau quay lại đón, đứng nhìn qua cửa sổ thì thấy con đang ôm thỏ ngồi trên lòng cô giáo, không chơi gì, không khóc nhưng trông rất buồn. Con nhìn thấy mẹ thì oà khóc nức nở rồi ôm chặt lấy, gục vào vai. Cô giáo nói con khóc nhiều lắm, dỗ cho nín được một tí nhưng nhớ ra mẹ lại khóc oà lên. Lúc này mình đã biết mình sai thật rồi. Đáng ra mình không nên trốn đi như thế, dù chỉ là 1h. Thử đặt mình vào con xem! Có khác gì bị mẹ bỏ rơi đâu? Nó làm sao biết được mẹ sẽ quay lại? Nó chỉ biết mẹ đã lừa nó, mang nó đến rồi bỏ nó lại.


Mình đã phải xin lỗi con và hứa với con sẽ không bao giờ làm thế nữa, hứa với con mẹ nhất định không bao giờ bỏ con. Mẹ sẽ tạm biệt con để con biết mẹ sẽ quay lại.


Ra khỏi lớp học nhìn thấy mấy con chim trên bãi cỏ, dù trời rất lạnh nhưng mình vẫn cho con đứng lại xem. Trên đường về có vẻ nó đã yên tâm, còn hát nữa.


Cả chiều chơi rất vui vẻ, nhưng không có nghĩa là chuyện xảy ra ngày hôm nay không làm con tổn thương và khủng hoảng. Bình thường ngủ trưa vẫn tự ngủ một mình, nhưng hôm nay nhất định phải ôm mẹ, ngủ cùng mẹ. Đêm dậy mấy lần và không thể ngủ lại đc vì sợ bị bỏ rơi, một tiếng động nhỏ cũng ngóc đầu dậy vì sợ mẹ đi mất.



Cố lên con gái, có những chuyện sớm muộn cũng phải trải qua. Khi vượt qua rồi con sẽ thấy một phiên bản tốt hơn bản thân mình của ngày hôm qua.

Mẹ cũng thế!

Comments


bottom of page