top of page

Tình yêu không phải là sợi dây trói buộc

- Con ơi, hôm nay con đi học, ở nhà mẹ rất nhớ con.

- Ỏ! Thế mẹ có khóc không?

- Mẹ không, mẹ chỉ lấy ảnh con ra xem cho đỡ nhớ. Mẹ không khóc vì mẹ biết đến chiều con lại về với mẹ.

_________


- Mẹ ơi mẹ, hôm nay con đi học thì mẹ ở nhà có nhớ con không?

- Có, mẹ rất nhớ con.

- Thế mẹ có xem ảnh của con hông?

- Hôm nay thì không, vì mẹ chỉ nhớ con một tí xíu. Mẹ làm việc là mẹ lại quên.

- Còn con thì hông nhớ mẹ đâu. Hông đâu.

- Ừ, thế là tốt con ạ. Con đi học vui vẻ, tự do, không cần nhớ mẹ làm gì cả vì chiều về mình lại gặp nhau mà.

_________


- Mẹ ơi, hôm nay con đi học mẹ có nhớ con hông?

- Mẹ không con ạ.

- Mẹ có nhớ con hông mẹ? (Có vẻ không tin vào tai mình)

- Không, hôm nay mẹ không nhớ con.

- Tại sao đấy? Tại sao mẹ hông nhớ con?

- Tại vì hôm nay mẹ có rất nhiều việc phải làm nên mẹ không có thời gian nhớ đến con. Mẹ cũng biết là chiều về mẹ lại được gặp con nên mẹ tập trung làm việc cho xong, để khi con về mẹ có thể dành toàn bộ thời gian cho con.

- Còn con thì lại nhớ mẹ. Hôm nay con đã rất nhớ mẹ lúc mà con đi ra garden (ra vườn).

- Ỏ! Lúc con ra vườn chơi tự dưng con nhớ mẹ quá à?

- Đúng vậy. Con đã phải ôm cô Megan một lúc và nghĩ đấy là mẹ. Thế là con hết nhớ mẹ luôn. Hahahahaha.

- Thế bây giờ con còn nhớ mẹ không?

- Khồngggg. Con gặp lại mẹ rồi nên con hông cần nhớ mẹ nữa. Nhưng mà con khen mẹ tại vì mẹ rất là ngoan. Mẹ ở nhà làm việc rất là ngoan để đợi con về.

_________


Rồi sắp đến ngày chị phát phiếu bé ngoan hàng tuần cho tôi chưa hả chị gái? Người ta khen con ở nhà ngoan đợi mẹ về. Chị khen tôi ở nhà ngoan đợi chị về luôn hả?

_________


Những câu trả lời của mình bên trên đều là thật. Hôm nào nhớ thì mình nói nhớ, hôm nào không thì mình nói không.


Mình có nghĩ con sẽ buồn không? Có. Nhưng buồn thì có sao không? Không. Buồn là một cảm xúc cần có và ai cũng phải học cách vượt qua.


Mình không muốn nói dối con, không muốn con mặc định rằng cuộc sống của mẹ chỉ xoay quanh mình, không muốn sau này con bị gánh nặng tâm lý mỗi lần rời nhà đi xa.


Mình muốn con biết rằng ai cũng có cuộc sống riêng của người đó. Điều mà mỗi cá nhân có thể làm tốt trước nhất không phải là giải cứu thế giới, gánh vác gia đình hay hi sinh vì con cái, mà là sống tốt cuộc đời của chính mình. Mình muốn con học được rằng yêu một người không có nghĩa là phải ngày nhớ đêm mong. Mình muốn con lớn lên không phải phụ thuộc cảm xúc vào người khác, cũng không có nghĩa vụ phải gồng gánh cảm xúc của bất kỳ ai cả.


Mình muốn sau này lớn lên, con có thể tự tin sống rực rỡ, có thể thoải mái đi đến bất cứ vùng đất nào con muốn. Bởi dù yêu và nhớ con nhưng nếu không có con bên cạnh, chỉ cần biết con đang hạnh phúc và khoẻ mạnh thì mẹ luôn ổn. Con cũng hãy sống như vậy, bởi mẹ luôn biết cách tự làm cho mình hạnh phúc.


Tình yêu không phải là sợi dây trói buộc. Tình yêu là đôi cánh để mỗi người có thể bay thật xa.


Tình yêu không phải là sợi dây trói buộc.



コメント


bottom of page