top of page

Tôi không hoàn hảo như trên Mạng xã hội

Hôm nọ mình tắm cho con. Chỉ vì không muốn bị ướt cái urgo dán ở chân mà con nhất quyết không chịu hợp tác khi tắm. Dù mình có nói gì hay làm gì thì một chân của con nhất định phải gác lên thành bồn, khiến mình không thể gội đầu cho con được. Thời gian gần đây mình luôn cảm thấy quá tải trong tất cả mọi chuyện. Khả năng kiềm chế của mình kém hơn, tính kiên nhẫn và khả năng diễn đạt cũng không ở trạng thái tốt nhất.


Mình đã nói: “Con bỏ chân xuống và ngửa đầu ra để mẹ gội đầu cho con. Nếu con cứ để chân thế này làm sao mình gội đầu được?”


Con bắt đầu khóc toáng lên và la hét, phản kháng mãnh liệt hơn. Nếu trong một ngày bình thường và không có năng lượng tiêu cực của mình lởn vởn quanh đó, chắc con đã không cảm nhận được rồi phản ứng mạnh đến vậy. Bỗng dưng mình chỉ muốn hét lên:


- “Tao đếm đến 3 mà mày không im mày chết với tao nghe chưa?!!”


Mình chưa bao giờ xưng mày tao với con, chưa bao giờ đánh con. Nhưng đó là câu nói mình đã bị nghe suốt tuổi thơ. Nó ám ảnh mình, khắc sâu vào mình và trở thành một phần của mình. Nó không bao giờ biến mất. Nó vẫn ở đó để khi mình ở trạng thái tồi tệ nhất thì con ác quỷ ấy lại trỗi dậy.


Nhưng thật may, mình đã không nói. Mình chỉ đứng nhìn thế thôi, rồi chạy ra gọi chồng. Mình cách ly mình khỏi con. Con ác quỷ đã làm đau mình suốt tuổi thơ không bao giờ được phép làm đau con mình. Mình không cho phép điều đó!


Bằng một cách nào đó con vẫn tắm xong, đã nín khóc và vui vẻ thay cái băng mới. Chẳng có sự tổn thương không đáng có nào xảy ra.


Chuyện đã xảy ra mấy hôm rồi nhưng hôm nay mình quyết định kể lại sau khi nhận được vài tâm sự qua blog mà các bạn bày tỏ sự ngưỡng mộ mình, coi mình là một người mẹ hoàn hảo. Sự thật không phải thế đâu. Mình vẫn là một con người đầy khiếm khuyết và tật xấu, thậm chí bị stress nếu mấy ngày không được văng “đéo” trên fb. Mình cũng có thể mắc sai lầm bất kỳ lúc nào. Đừng ngưỡng mộ mình vì cho rằng mình hoàn hảo và tuyệt vời.


Mình không khác gì các bạn. Mình chỉ cố gắng mỗi ngày một ít để con không phải trải qua tuổi thơ cô đơn giống như mình mà thôi. Để chấm dứt cái vòng luẩn quẩn này, bạn phải nhận thức được những tổn thương của bản thân và chữa lành nó trước đã. Nếu không, con ác quỷ sẽ theo những vết thương hở đó thoát ra và nuốt chửng bạn.


Mình làm được, các bạn cũng sẽ làm được thôi.



Comments


bottom of page