top of page

Tại sao con đánh mẹ?

- “Chị ơi, con em 2,5 tuổi và hay đánh lắm. Ngày nào em cũng khóc vì bị con đánh đau. Hôm nay nó cầm cái ghế chơi rồi đập vào đầu em luôn. Mỗi lần như vậy ba nó kêu ra xin lỗi và xem mẹ có sao không. Nó vẫn ra vuốt ve và xin lỗi em như ba nó bày. Nhưng hôm nay em giận quá, em nói không xin lỗi gì hết. Chừng nào mẹ hết đau thì mẹ sẽ nói chuyện với con sau. Nó cứ lẽo đẽo đi theo sau ỷ ôi xin lỗi. Mà em giận và đau lắm, ngày nào cũng vậy. Em không biết phải làm sao bây giờ”.


- “Sau mỗi lần như vậy, em có hỏi con tại sao đánh mẹ không?

Ví dụ:

- Con nghĩ gì khi con đánh mẹ?

- Con muốn mẹ chú ý tới con nên con đánh mẹ phải không?

- Con cảm thấy buồn chán/ tức giận nên con đánh mẹ à?”


- “Em có hỏi mà nó chỉ cười hoặc bỏ chạy chứ không nói. Có một lần nó nói với em lúc chuẩn bị đi ngủ là nó chỉ chơi thôi, không phải đánh thật”.


- “Thế thì có thể con em muốn gây chú ý thôi. Chính nó cũng không ý thức được nó muốn gì rõ ràng, chỉ có một cảm xúc thôi thúc nó hãy làm vậy. Em thử hướng dẫn con cách khác.

Ví dụ:

“Nếu con muốn mẹ chơi với con, thì con nói “mẹ ơi mẹ chơi với con”. Không cần đánh mẹ đau”.


- “Chắc là vậy rồi. Nó thường cắn em khi em ngủ mà nó kêu hoài em không thức, hoặc em với chồng đang nói chuyện với nhau thế là nó đánh 1 trong 2 đứa”.


- “Nói đến đây chị mới nhớ. Con chị không đánh nhưng trước mỗi tình huống tương tự nó thường khóc nếu muốn được chú ý. Chị dạy nó nói ra điều mình muốn là nó cũng đỡ khóc dần. Nếu em đã biết nó muốn được chú ý, thì khi nó gọi em phải phản hồi lại ngay, đừng để tới khi nó cục tính lên. Chị có cảm giác khi giơ tay đánh em là nó cũng bất lực lắm rồi đó”.


- “Em có trả lời nó đó chớ, nhưng mà nó muốn em đáp ứng nó liền cơ. Kiểu nó 4h sáng đã dậy, trong khi mình học tới tận 1h30 sáng nên đôi khi em không dậy nổi. Vậy là nó lên đầu em ngồi nhún hoặc cắn em. Nói chung ngày nào em cũng khóc vì bị con làm đau”.


- “Em nghĩ lại xem. Việc em học tới 1:30 sáng con không hề biết. Nó cũng không biết là mẹ ngủ muộn hơn thì cần thức dậy muộn hơn. Nó chỉ biết là “ủa sao con thức rồi mà mẹ chưa thức? Mẹ chơi với con đi. Mẹ ngủ mãi vậy con đánh để mẹ dậy nè”. Nếu em tiếp tục ngủ và bơ nó, nó cảm thấy bị bỏ rơi. Vì vậy nó sẽ làm mọi cách để không rơi vào cảm giác đó. Dẫn đến đánh mẹ vì cách đó hiệu quả”.


- “Ôi đúng rồi… Lần nào nó đánh cũng hiệu quả vì em đau quá nên tỉnh luôn. Em đã hiểu vì sao ngày nào em cũng bị đánh rồi”.


- “Nếu em muốn dạy con dùng lời nói thay vì đánh đấm, em phải phản hồi ngay từ khi nó còn đang nói để nó thấy là cách đó hiệu quả. Còn nếu em không phản hồi cho đến khi nó phải đánh em, thì tất nhiên lời dạy của em chẳng có tác dụng gì cả”.


- “Dạ, mình sửa bây giờ vẫn kịp đúng không chị?”

- “Đúng rồi, muộn còn hơn không. Càng sửa sớm thì càng đỡ mất thời gian”.

________

Đây là cuộc hội thoại sáng nay giữa mình và một bạn tên Xuân giấu tên. Post lên cho các mẹ tham khảo.

Đằng sau mỗi hành động của trẻ con đều có nguyên nhân. Không có chuyện “thích đánh nên đánh”. Đằng sau hành động đánh đó có thể là cảm giác sợ bị bỏ rơi, buồn chán, tức giận, tủi thân, lo lắng, sợ hãi… Thay vì chỉ đi tìm cách giải quyết theo công thức chung, cách tốt hơn vẫn là hãy ngồi xuống quan sát xem nguyên nhân thật sự là gì. Tìm cách khắc phục từ gốc rễ sẽ tốt hơn.

__________

“Bạn không thể chữa dứt bệnh trên lá cây nếu bộ rễ cây không khoẻ”.




Comments


bottom of page