top of page

Tôi lỡ tay tát con

Hôm nọ có bạn kể rằng bạn ấy vừa tát con, em bé bằng tuổi con mình - 19 tháng. Bạn ấy hối hận vô cùng nhưng thật sự đã không thể kiềm chế được lúc đó, do bé nhà bạn có cái tính đòi gì không được là cào cấu, cắn bố/ mẹ. Bạn đau và bực mình quá nên đã tát vào mặt bé.

Tôi lỡ tay tát con.

Mình hỏi bạn: “Bạn bị đau, bạn bực mình, bạn tát con bạn. Vậy bạn nghĩ cái tính hễ không vừa ý thì đánh người khác của bé, là học từ ai?” Bạn đổ qua đổ lại, rằng tại bé như vậy trước nên bạn mới phải trừng phạt bé.


Nếu bé chưa đúng, hãy chỉ cho bé làm thế nào thì đúng. Cách bạn tát vào mặt con chỉ dạy cho bé một điều rằng: khi tức giận thì có quyền làm đau người khác. Vì người khác làm mình tức giận nên mình có quyền đánh họ, giống như cách bạn đang đổ cho con rằng vì con làm bạn tức giận nên con đáng bị ăn tát. Sau này khi con làm bạn đời hay cấp trên tức giận, họ cũng có quyền đánh đập con hay sao?


Mình không nói rằng bạn không có quyền tức giận. Mình chỉ muốn nói rằng có nhiều cách để thể hiện sự tức giận mà không cần phải đánh con. Bạn có thể kiềm chế không tát vào mặt sếp bạn, nhưng lại không thể kiềm chế với một đứa con chưa đầy 2 tuổi? Vậy thì vấn đề rõ ràng là từ phía bạn đúng không? Bạn đánh con vì nó bé, nó không có sức phản kháng, cũng như không có uy lực làm bạn mất việc hay cho bạn ra công an.


Xung quanh mình cũng không còn nhiều bố mẹ đánh con nữa, ai cũng cố gắng trở thành bố mẹ ôn hoà. Tuy nhiên chúng ta vẫn vô tình mang tình yêu ra để trao đổi và thao túng con cái. Dù giận thế nào cũng đừng nói với con rằng bố mẹ sẽ không yêu con nữa. Thay vào đó hãy cho con biết rằng dù con sai lầm, bố mẹ vẫn luôn yêu con và luôn sẵn sàng giúp đỡ để con sửa chữa. Chỉ có hành vi chưa đúng chứ không có đứa trẻ xấu xa. Hành vi chưa đúng thì uốn nắn hành vi là được, không nên tỏ ra ghét bỏ hay làm đau đứa trẻ để trừng phạt.


- Con ăn đi rồi bố/ mẹ yêu.

- Con phải ngoan thì bố/ mẹ mới yêu.

- Nếu con không nghe lời, bố/ mẹ sẽ không yêu con nữa.


Như thế chính là mình đang cho con thấy rằng yêu thương của cha mẹ là yêu thương có điều kiện dù mình luôn ra rả “tình yêu bố mẹ dành cho con là vô điều kiện”. Khi chúng ta mang tình yêu ra để trao đổi, thao túng con, thì những gì con học được sẽ là “mình phải làm vừa lòng người khác thì mới được yêu thương”. Sau này ra đời con sẽ luôn sợ mất lòng người khác, không dám thể hiện mong muốn hay sống thật với chính mình.


Dù con trầm tĩnh hay hiếu động, bố mẹ cũng yêu con. Dù con ăn ít hay ăn nhiều, bố mẹ vẫn yêu con. Bố mẹ hi vọng con ăn nhiều hơn để con có nhiều sức khoẻ, chứ không phải như thế thì bố mẹ mới yêu con. Bố mẹ yêu con vì con là chính con. “Tất cả mọi người yêu con đều vì con là chính con, chứ không phải vì con có thể làm vừa lòng họ” - đó mới là điều đúng đắn chúng ta nên dạy con từ thuở còn thơ.


Mình rất hay hỏi con: “Con có yêu mẹ không?”. Lúc thì con bảo có, lúc thì bảo không. Nhưng câu đáp lại của mình luôn là “còn mẹ thì rất yêu con, vô cùng yêu con, yêu con nhất thế giới”. Bởi vì đúng là như vậy, dù nó có yêu mình hay không thì tình yêu mình dành cho nó vẫn không thay đổi mà.


Mình rất thích một đoạn trong bài viết gần đây của anh Hoàng Anh Tú:


“Nếu một đứa trẻ hư và nghịch như quỷ thì chúng ta phải làm sao để nó trật tự lại? Thú thật, cách nhanh nhất vẫn là trừng phạt chúng để chúng nhận ra nguyên tắc không được xâm phạm. Nhưng tôi bảo này, chúng ta nào phải làm cha mẹ trong phút chốc mà cần phải nhanh? Chúng ta làm cha mẹ cả một đời kia mà. Sao cần phải ngay lập tức đưa con vào nề nếp bằng kỷ luật thép? Là ta lười biếng và lúc nào cũng muốn nhanh chóng thôi. Dạy con đâu phải ngày một ngày hai, đúng không? Tôi vẫn nói với vợ mình rằng nếu có thứ gì chúng ta được học từ khi sinh con có lẽ chính là lòng kiên nhẫn, sự kiên trì”.

Kommentare


bottom of page