top of page

Tại sao không nên nói: “Mẹ không đủ tiền đâu"?



Nghe bài viết dưới dạng Audio tại đây 

Một hôm, Emma đi siêu thị với mẹ.

- Mẹ ơi, mẹ có thể mua cho con cái đồ chơi này được hông? - Mẹ không mang đủ tiền rồi con ạ. - Tiền là gì mẹ? - Tiền dùng để trao đổi hàng hoá trong siêu thị. Khi mình muốn lấy thứ gì đó từ siêu thị thì mình phải để lại số tiền tương ứng đó con. Mình không nên mua nhiều đồ chơi như thế, vì nếu mua nhiều đồ chơi thì sẽ hết tiền mua thức ăn đấy. - Nhưng con muốn mua cái này (nói rồi bắt đầu khóc). - Mẹ nói rồi, mình không có đủ tiền đâu con. Con lớn rồi cũng đâu cần chơi đồ chơi này nữa. Đồ chơi này chỉ dành cho em bé thôi. Bây giờ mình là chị lớn rồi cơ mà.

Con mất một lúc lâu mới hết buồn bực vì không được mua đồ chơi. Câu chuyện nhanh chóng trôi qua vì trẻ con thì mau quên. Những gì mình nói cũng chẳng suy nghĩ gì cả, mình thấy mọi người đều dỗ con như thế nên mình cũng làm thế mà chẳng mảy may.



Mình đã không biết rằng, chỉ trong một cuộc hội thoại ngắn chưa đầy 3 phút, mình đã nói dối con tới 3 lần:


Lần 1: Mẹ không có đủ tiền đâu.


Sự thật không phải thế. Mình có tiền. Thậm chí mang đủ tiền để mua cho con nhiều bộ đồ chơi như thế nhưng mình lại nói dối. Mình không dám đối mặt với cảm giác khó chịu khi từ chối con nên đẩy trách nhiệm sang một lý do (nghe có vẻ) khách quan “mẹ không đủ tiền". Mình đã lừa con trong khi con lại ngây thơ tin vào điều đó. Nếu mình cứ tiếp tục nói như vậy, đến một ngày con sẽ nhận ra số tiền trong tay mẹ nhiều hơn giá trị món đồ chơi nhưng mẹ lại nói dối. Vậy thì những lần trước, những chuyện khác, mẹ đã nói dối mình bao nhiêu lần?


Nếu hôm nay mẹ không đủ tiền thật, vậy mai đủ tiền thì mẹ có mua cho con không hay mẹ lại tiếp tục kiếm một lý do khác? Con thấy rõ ràng trong ví mẹ có tiền mà?


Lần 2: Con lớn rồi đâu cần chơi cái đó.


Như thế nào là lớn? So với em bé mới sinh con là lớn nhưng so với anh chị lớp 1 con vẫn là bé. Bây giờ mẹ nói vì con lớn nên không được mua đồ chơi, lần khác mẹ lại nói con còn bé. Tại sao bạn ở lớp bằng tuổi con vẫn được chơi đồ chơi này còn con thì không? Tại sao con phải kiềm chế mong muốn của mình chỉ vì con “đã lớn"? Mẹ đã 30 tuổi vẫn chơi búp bê đấy thôi. Có ai nói gì mẹ đâu?


Lần 3: Thứ này chỉ dành cho em bé thôi.


Em bé là ai mà có nhiều đặc quyền thế chứ? Con muốn được là em bé!


Đúng ra, mình đã có thể nói:


  • Con à, ở nhà mình đã có đồ chơi tương tự rồi, về mình cùng chơi nhé.

  • Con cầm một lúc rồi khi nào về mình trả lại nhé. Không phải lúc nào đi siêu thị cũng phải mua đồ chơi đâu.

  • Con rất thích đồ chơi này nhỉ. Để mẹ chụp cho con một tấm ảnh với đồ chơi, khi nào về nhớ quá thì bỏ ra xem nhé.


Có thể những cách này mất nhiều thời gian hơn, nhưng chắc chắn mình không phải nói dối con khi không cần thiết. Con cũng không bị cảm giác tự ti khi nhà mình “nghèo", lúc nào cũng không đủ tiền; hay cảm giác ấm ức khi bị ép phải “lớn lên” và bị tước đi nhiều đặc quyền khi còn là “em bé".


Bài học về giá trị đồng tiền, tính tiết kiệm, sự cân đối chi tiêu hay sự trưởng thành đều cần thiết. Nhưng hơn cả, bài học về TÍNH TRUNG THỰC vẫn cần phải học trước.



Comments


bottom of page