top of page

Trả lời thế nào mỗi khi con hỏi “Tại sao mẹ biết”?

Ngày trước mình từng trả lời qua loa rằng:

"Vì mẹ lớn rồi nên mẹ biết thôi."

Hoặc tệ hơn là:

"Vì mẹ khéo tay, mẹ chăm chỉ, vv..."


Trả lời thế nào mỗi khi con hỏi “Tại sao mẹ biết”?

Thế rồi mình thử đặt bản thân vào vị trí một đứa trẻ 4 tuổi để nhớ lại xem khi hỏi như vậy, thật ra câu trả lời mình mong muốn được nhận là gì. Hoá ra khi 4 tuổi, mình cũng đã tò mò và có chút ngưỡng mộ vì sao mẹ biết nhiều thứ như vậy. Mình muốn biết người lớn đã dùng cách nào để biết nhiều thứ như thế.


Những câu trả lời bên trên của người lớn đã để lại một cảm giác khó chịu cho mình, nó khiến mình thấy nhỏ bé và yếu ớt. À, hoá ra là phải ‘lớn’ hoặc phải là người ‘đặc biệt giỏi, có tố chất bẩm sinh trời ban’ mới làm được.


Nhưng thực tế là việc chúng ta biết một kỹ năng hay kiến thức nào đó không phải do chúng ta lớn hay sinh ra đã biết, mà là do chúng ta được dạy hoặc tìm cách tự học, tự quan sát. Thần đồng cũng phải thử mới phát hiện ra thiên phú. Phát hiện ra thiên phú vẫn phải rèn dũa mới thành tài.

Thế là mình thay đổi cách trả lời. Mình đưa cho con câu trả lời mà mình đã mong muốn được nhận khi mình 4 tuổi.


Khi con hỏi tại sao mình biết nấu ăn, mình nhớ lại ngày mình học lớp 6, chị gái đi học Đại Học nên mình phải tập nấu ăn từ những món đơn giản, mỗi ngày học một ít, nấu dở nhiều lần rồi dần dần sẽ khá lên. Mình có thể là đứa trẻ sáng dạ, học đâu hiểu đấy, tiến bộ nhanh. Nhưng thực hành ngày qua ngày mới là thứ khiến kỹ năng nấu ăn của mình đạt đến độ ổn định.


Mình trả lời con: “Mẹ biết nấu ăn vì mẹ đã luyện tập rất nhiều, từ khi còn là đứa trẻ. Ngày nào cũng nấu, nấu không ngon thì mẹ sẽ đi hỏi người khác để học cách nấu ngon hơn. Bây giờ vẫn có rất nhiều món mẹ không biết nấu hoặc nấu không giỏi. Mỗi lúc cần nấu món đó mẹ lại lên mạng tìm hiểu. Nấu ăn thật ra không khó đến thế nếu con thật sự bắt tay vào làm.”


Khi con hỏi tại sao mình biết những kiến thức chăm sóc da và trang điểm, mình nhớ lại những ngày bị bạn bè mang ngoại hình ra giễu cợt, những năm tháng bị mụn triền miên dai dẳng. Mình nhớ lại 15 năm bền bỉ chăm sóc để thay đổi ngoại hình.


Mình trả lời con: “Vì mẹ thấy việc biết chăm sóc da và trang điểm sẽ giúp ích cho cuộc sống của mình nên mẹ đã tự học. Mẹ đọc sách, đăng ký các khoá học, thử làm theo và rút kinh nghiệm. Lúc đầu mẹ trang điểm cũng xấu lắm, nhưng mình kiên trì làm nhiều và chịu khó quan sát, học hỏi thì dần dần mình sẽ giỏi lên. Chăm sóc ngoại hình thật ra không khó đến thế nếu con thật sự quan tâm đến nó. Khi mình quan tâm thì mình sẽ tìm ra cách.”


Khi con hỏi tại sao mình làm được cả những việc như sơn nhà, lắp tủ, khoan tường, thông cống, làm vườn, chụp ảnh, làm website, vẽ tranh, vv… dù cách mình diễn đạt và kể chuyện cho con nghe mỗi lần mỗi khác, thì cuối cùng vẫn là một thông điệp như thế.

“Mọi thứ trong cuộc sống thật ra không khó đến thế nếu mình thật sự bắt tay vào học, làm và dành đủ thời gian để luyện tập.”


Mình đã sống với niềm tin đó suốt hơn 30 năm. Đó là lý do mình biết rất nhiều kỹ năng ‘linh tinh’, hay người ta còn gọi là nhiều tài lẻ. Mình cũng chưa từng có cảm giác tiếc nuối vì một điều gì đó chưa làm hay mong mỏi những điều chưa đến, bởi mình đã bắt tay vào làm hết những gì mình nhen nhóm rồi, những điều chưa đến thì mình bắt tay vào là nó sẽ đến thôi.


Tất nhiên, mình vẫn không biết hết hay không giỏi hết mọi thứ, nhưng ít nhất khi bắt tay vào, mình cũng biết được nó có khả thi và phù hợp với mình không. Ngay cả khi mình bỏ cuộc, mình cũng học được cách trân trọng những người đang ngày đêm cống hiến và bền bỉ với công việc đó, bởi khi đó mình hiểu để đạt đến trình độ master họ đã phải nỗ lực rất nhiều.


Mình đã thay đổi cách trả lời này trong khoảng nửa năm nay. Gần đây con bắt đầu phản hồi lại mình bằng những câu như:

- "Con đã thử nhưng nó hơi khó. Chắc con sẽ phải thử vài lần nữa."

- "Con sẽ cố gắng để dần dần con cũng làm được như bạn X."

- "Mẹ hướng dẫn cho con để con tự làm. Nếu chỗ nào con không làm được con sẽ nhờ mẹ giúp."

Tất nhiên không phải lúc nào cũng thế, nhưng như thế đã là một sự tiến bộ rồi.


Trong một bài viết cách đây rất lâu, mình đã viết về việc một đứa trẻ tự lập không nằm ở việc mấy tuổi biết tự đi giày, tự mặc quần áo. Đứa trẻ tự lập là khi chúng được trang bị một nền tảng tư duy vững chắc về khả năng của mình để sẵn sàng sải cánh bay đi.


Con có thể là bất cứ ai, làm bất cứ điều gì, chỉ cần con bắt tay vào làm và thật sự cố gắng. Sự khác nhau giữa người thành công và kẻ mộng mơ chỉ khác nhau một chữ “làm” đó mà thôi.

Người thành công là những người đã từng thất bại cả ngàn lần trước đó. Người chưa từng thất bại chắc chắn là người… ngồi không.


Comments


bottom of page