top of page

Trẻ con cãi nhau thì làm gì?

Ở lớp, người bạn thân nhất của Emma là F. Hai bạn là những học sinh đầu tiên vào học khi trường mới mở. F là người bạn đầu tiên Emma tự lựa chọn để kết bạn, không phải do bố mẹ quen nhau nên con chơi với nhau.


Một sáng, mẹ hỏi vu vơ:


“Ai là người con thích nhất?”

“Con thích nhất là bố và mẹ, cả bạn mèo nhà mình và thỏ.”

“Thế ai là người con không thích nhất nhỉ?”

“Bạn F.”

“Ô, mẹ tưởng F là bạn thân của con?”

“Con không cần F nữa. Con đã có bạn thân khác rồi!”

“Có chuyện gì khiến con không cần F nữa?”

“F đã làm con buồn.” (Bắt đầu rơm rớm).

“Bạn ấy đã làm gì để con buồn?”

“Bạn ấy kẹp vào tóc của con. Con không thích như thế. Con không chơi với F nữa.” (Bắt đầu khóc to hơn).

“Ồ, kẹp vào tóc chắc là con thấy khó chịu lắm. Bạn F có biết con giận bạn ấy không?”

“Con không biết. Con không chơi với bạn ấy nữa.”


Hoá ra không phải tự dưng mà mấy ngày gần đây không thấy Emma nhắc đến F nữa. Thay vào đó Emma kể với mẹ bây giờ bạn thân nhất của con là L và M.


“Thế bây giờ con cảm thấy thế nào khi không chơi với F nữa?”

“Con rất buồn.” (Vẫn đang khóc).

“Nhưng con vẫn tức giận khi nghĩ đến chuyện F đã kẹp vào tóc của con, đúng không?”

“Đúng.”

“Khi bạn F kẹp tóc của con là các con đang làm gì?”

“Con đang chơi trang điểm với F. F tự ý lấy kẹp tóc để kẹp tóc cho con. Con không muốn như thế.”

“Bạn F có biết con không thích như thế không?”

“Con không biết.”

“Con có nói với bạn là con không thích không?”

“Con không.”

“Nếu con không nói thì bạn sẽ không biết. Bạn F không biết cả việc con không thích kẹp tóc lẫn việc con giận bạn ấy. Có thể bạn F cũng đang rất buồn khi không hiểu vì sao Emma lại không chơi với bạn ấy nữa. Còn con cũng buồn vì không được chơi với F. Nếu mình không thích điều gì mình cứ nói ra cho bạn biết, con ạ.”

“Con đã có L và M rồi. Con có thể chơi với 2 bạn ấy. Không cần chơi với F đâu.”


Mẹ dừng câu chuyện tại đó. Emma chỉ cần hiểu được việc mình cần nói cho người khác biết mình không thích điều gì, thay vì nghĩ rằng bạn tự đoán được. Việc có tiếp tục duy trì mối quan hệ đó hay không là lựa chọn của con. Ở lứa tuổi này, con chưa có gắn kết quá sâu đậm với cụ thể một bạn nào đó. Việc thay đổi bạn thân liên tục để tìm người phù hợp ở lứa tuổi này là bình thường. Con cần trải qua những xích mích như vậy để hoàn thiện kỹ năng xã hội. Người lớn không nên can thiệp nhiều vào quyết định của trẻ.


Vài hôm sau.


“Con ơi, bạn F mời con đi sinh nhật. Con có đi không?”

“Có có!!!”

“Vậy lát nữa mình gói quà và viết thiệp cho bạn nhé.”

“Con muốn viết cho F ngay bây giờ. Con muốn viết chúc mừng sinh nhật F.”

“Bạn F và con là hai người bạn tốt. Con và bạn ấy chơi với nhau từ lúc lớp chưa có ai. Đúng không?”

“Đúng. Lúc trước lớp con chỉ có mỗi 5 bạn thôi. Con và F là thích nhau nhất.”

“Đúng nhỉ. Mẹ thấy bạn F rất đáng yêu, lúc nào chơi với con cũng hoà nhã. Còn mời con đi sinh nhật chứng tỏ bạn ấy quý con lắm đấy.”

“Con cũng quý bạn F. Bạn F là bạn thân của con đấy mẹ.”

“Mẹ tưởng con đổi bạn thân khác rồi?”

“Bây giờ con có hẳn 3 bạn thân. Đó là bạn F, bạn L và bạn M.”


Cứ tưởng xui lại hoá hên. Tưởng cú này mất bạn thân rồi ai dè kết nạp được thêm hẳn 2 bạn thân mới :)) Xem ra bọn này nội công thâm hậu hơn mình tưởng.



Comments


bottom of page