top of page

Trẻ con cần Vitamin Mẹ đến thế nào?

Mình đã không kể ra rằng 1 tháng gần đây ngày nào mình cũng chỉ ngủ tối đa 4 tiếng. Đêm nào con cũng dậy tìm mẹ và khóc hoặc chơi rất lâu mới ngủ lại. Sau đó thì con ốm, mẹ ốm. Dù chồng mình rất cố gắng cũng không thể hỗ trợ được gì vì con nhất định chỉ cần mẹ. Bố cứ đến gần là nó đuổi như hủi ghẻ. Thậm chí, mới chỉ nhắc đến bố thôi đã giãy đành đạch vì sợ bố tách mình ra khỏi mẹ.


Buổi sáng thứ Tư tuần trước, cô giáo của con hẹn mình chiều đến đón con sớm hơn một chút, cô có chuyện cần nói. Câu chuyện chiều hôm ấy xoay quanh những khủng hoảng ở Emma mà cô nhìn thấy được, và cần thêm thông tin từ bố mẹ để có thể cùng giúp con.


Cụ thể là ở lớp, Emma luôn bám rịt lấy cô giáo mà mình thích nhất, không cho bạn nào lại gần. Đứa con ôn hoà của mình thậm chí đã đẩy bạn, la hét mỗi khi bạn muốn cùng chơi. Con không muốn chia sẻ đồ chơi hay cô giáo với bất kì ai cả, dẫn đến con luôn trong trạng thái căng thẳng và hay khóc thét mỗi khi có bạn lại gần. Ngay cả bạn F là bạn mà con thân nhất, cũng không được ngoại lệ.


Nghe cô kể mà mình cảm giác như cô đang nói về con ai chứ không phải con mình. Gần đây nhà mình có bạn M đến ở, con cư xử với M rất tốt, biết chia sẻ, biết chờ đến lượt, biết thương lượng để chơi chung. Hai bạn ở với nhau cả tháng trời chưa xô xát một lần nào, người lớn cũng không ai can thiệp hay thiên vị. Khi ở nhà, con hoàn toàn trái ngược với lời cô giáo kể.


- "Chúng tôi đang rất cố gắng hướng dẫn Emma bình tĩnh diễn đạt mỗi khi muốn điều gì đó, thay vì khóc thét lên. Nhưng cô biết đấy, trong lớp còn rất nhiều học sinh khác, tôi vẫn phải chăm sóc các bạn đồng đều chứ không thể chỉ chăm sóc riêng Emma được. Tôi muốn bàn bạc xem chúng ta có thể làm gì tốt hơn để giúp con không."


- "Nếu ngay cả với F, Emma cũng không muốn chia sẻ thì tôi đoán Emma không cảm thấy đủ an toàn với F. Vì con cư xử với M rất khác. Có thể nguyên nhân đến từ việc M nói cùng một ngôn ngữ với chúng tôi (tiếng Việt). Gần đây, tôi nhận ra trí não con phát triển rất nhanh, con có thể diễn đạt mọi thứ bằng tiếng Việt rất tốt vì tôi vẫn luôn theo sát mọi phát triển của con để hướng dẫn. Cô có nghĩ rằng tiếng Anh của con đang không theo kịp những gì đang diễn ra trong đầu nó, khiến nó căng thẳng và bất an không? Khi bất an, nó sẽ thường dính chặt lấy người chăm sóc mà nó thấy an toàn, cụ thể là cô và tôi. Ở nhà, gần đây Emma cũng dính lấy tôi một cách… hơi thái quá. Có lẽ tôi đã hiểu tại sao rồi."


- "Ồ, nếu vấn đề chỉ là ngôn ngữ thì đơn giản. Tôi hoàn toàn có thể giúp. Tôi sẽ yêu cầu nhà trường mua thêm sách cho các con và dành nhiều thời gian hơn để hướng dẫn Emma diễn đạt và xử lý cảm xúc bằng tiếng Anh. Hy vọng sau một thời gian con sẽ cảm thấy khá hơn."


- "Tôi muốn xin phép cô cho Emma ở nhà từ mai đến hết tuần. Tôi sẽ dành thời gian trấn an con bé. Nếu thứ Hai nó bình tâm hơn, tôi sẽ đưa con đi học trở lại. Tôi muốn dành thời gian cho con để biết con thật sự cần gì."


- "Tất nhiên rồi! Nếu cô cần bất kỳ hỗ trợ nào khác, cứ nói với chúng tôi. Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể vì những điều tốt nhất cho bọn trẻ."


Trong 4 ngày cuối tuần đó, mình đưa con đi xem triển lãm, đi dạo công viên, hoặc chỉ nằm ôm nhau và tâm sự. Hoàn toàn chỉ có hai mẹ con dành thời gian với nhau. Mình mua thêm các sách về diễn tả cảm xúc bằng tiếng Anh, cùng con chơi các trò chơi giả định tình huống và hướng dẫn con cách nói/ xử lý bằng tiếng Anh. Không quên dặn đi dặn lại: “Mẹ luôn ở đây. Nếu con gặp bất kỳ khó khăn gì, con hãy nói với mẹ.”


Mọi việc đến hôm nay đã ổn. Con trở lại là cô bé vui vẻ, tự tin, ôn hoà. Tiếng Anh không biết đã giỏi thêm tí nào chưa, nhưng có vẻ đủ vitamin Mẹ mới là điểm mấu chốt.


Mẹ mình vẫn luôn kể đi kể lại một câu chuyện mà mình thật ra không hề nhớ. Đó là khi 2-3 tuổi, có một giai đoạn mình cực kỳ bám mẹ, không cho mẹ rời ra để làm bất cứ việc gì. Nhà mình buôn bán nên mẹ rất bận còn mình quá “nhiễu”. Một hôm, mẹ đánh mình. Kể từ đó, mình không còn gần mẹ nữa.


Mình chỉ nhớ được rằng đúng là từ khi có ký ức, mình luôn ở gần bố. Hoá ra đã có thời điểm mình quấn mẹ đến như vậy. Mình khi đó có lẽ cũng đã rất hoang mang và sợ hãi, nhưng mình lại bị đánh. Có lẽ những năm sau này, mẹ mình đã luôn hối hận về lần đánh đó (vì thế mẹ hay nhắc lại). Chỉ có điều, trong tâm trí của một đứa trẻ, chấn động đó quá lớn.


Trẻ con cần vitamin mẹ đến thế nào?
Ảnh: trốn học đi xem triển lãm cùng mẹ bằng xe bus.


Comments


bottom of page