top of page

Tuổi lên 2 thực sự mới chỉ bắt đầu

Bắt đầu đến giai đoạn câu cửa miệng là “Hông!”. Bố mẹ chưa nói hết câu đã “hông!”. Chưa nhìn thấy trong bát có gì đã “hông!”. Lâu nay ko có cái ảnh nào tử tế cũng vì nó có cho chụp đâu. Từ chối cả thế giới để chứng tỏ quyền lực và sự độc lập của mình bằng từ “Hông!”



Trước dễ bảo, hiểu chuyện bao nhiêu thì giờ ngang bướng bấy nhiêu. Bố mẹ nói cố tình lơ đi, giả vờ không nghe thấy để tiếp tục làm việc mình muốn (thay vì phải đi tắm, ăn cơm...). Lăn ra đất ăn vạ trôi nhà trôi cửa thì thôi không đếm được số lần mỗi ngày


“Tuổi lên 2 thực sự mới chỉ bắt đầu thôi, cứ từ từ tận hưởng” - Mình luôn phải tự nhủ như thế trước mỗi cơn ăn vạ hay đòi hỏi của con nhóc tiểu tam 2 năm nay chen vào cuộc sống của vợ chồng mình.


Ok, đen cho con là có một người mẹ hiền lương thục đức, không la hét quát tháo, không đánh đập chửi bới, nhưng trên hết là không dễ thoả hiệp.


Trước giờ đi ngủ không chịu đánh răng, cố tình lôi truyện ra xem rồi bơ lời mẹ nói. Mẹ tịch thu lại truyện cất đi. Nhắc lại con chỉ có bằng này thời gian để đánh răng và được mẹ đọc truyện cho. Càng nằm ăn vạ lâu thì thời gian đọc truyện càng ngắn lại. Đồng hồ vẫn tiếp tục đếm ngược giờ, khóc đến khi chuông reo thì sẽ bị cưỡng chế đi đánh răng và không được đọc quyển truyện nào cả vì đã hết thời gian. Hôm sau hiểu ra vấn đề là đâu vào đấy, uống sữa xong nhanh nhảu chạy đi lấy bàn chải đánh răng cho lẹ. Có khóc thì đến cuối cùng vẫn phải đánh răng, lại còn không được đọc truyện. Thiệt quá thiệt.


Mẹ chẳng phạt hay doạ nạt gì. Tất cả những việc xảy ra với con đều là hậu quả của những hành động con làm. Con cũng chẳng việc gì phải sợ mẹ. Vì mẹ con mình sinh ra để yêu nhau chứ có phải để hù doạ nhau đâu.



Commentaires


bottom of page