top of page

Xác định giới hạn cá nhân

- “Em cũng muốn làm như chị lắm, nhưng anh ấy và em yêu nhau mấy năm đều cố gắng vượt qua, đến giờ lại chia tay em thấy tiếc”.

- “Mẹ và vợ em không thể dung hoà. Em không thể bỏ vợ nhưng cũng không thể bất hiếu với mẹ được chị à”.

- “Con nhà bác không làm nên trò trống gì, việc gì cũng phải mẹ mới xong. Bác chán nản lắm, không biết còn phải lo cho nó đến bao giờ”.


Những bế tắc này đều đến từ nhiều nguyên nhân, một trong số đó là KHÔNG BIẾT ĐÂU LÀ GIỚI HẠN.


Xác định giới hạn cá nhân

Giới hạn của mỗi người đều khác nhau, bạn không thể lấy giới hạn của người khác ra để làm thước đo cho giới hạn của mình. Có những việc với người khác là bình thường, nhưng với bạn là quá sức chịu đựng. Vì vậy trước khi đi hỏi người khác để tìm lời khuyên, hãy tự hỏi mình rằng mình đang cảm thấy thế nào, mình có chấp nhận được cảm giác này lặp đi lặp lại trong nhiều năm nữa không; những sự việc, hành động diễn ra có nằm trong phạm vi chấp nhận của bạn không.


• Ví dụ 1:


Tôi không chấp nhận được chuyện khi hai người đang cãi nhau mà lại có người bỏ đi hoặc cúp điện thoại để mặc người kia ở lại. Cái cảm giác bị bỏ rơi khiến tôi tổn thương và thấy rằng mình không đc tôn trọng. Tôi không chấp nhận được cảm giác này. Nhưng có thể chồng/ bạn trai tôi khi bỏ ra ngoài không hề có ý đó, mà chỉ đơn giản là họ cần được giãn đầu óc ra (trước khi quay lại cãi nhau với tôi tiếp). Có thể rất nhiều người sẽ thấy tôi lắm chuyện hoặc khó tính như một con điên nhưng đấy là tôi, tôi không thể giả vờ là mình oke chỉ vì người khác thấy như thế là oke.


Cách giải quyết của tôi rất đơn giản: nói cho đối phương biết. Đó là một trong những giới hạn tôi không chấp nhận được, người đó có thể đồng lòng cùng tôi vượt qua mâu thuẫn này không? Cả hai chúng tôi sẽ cùng cố gắng. Nếu đến một ngày tôi dần dần nhận ra việc bỏ ra ngoài rồi quay lại cũng không có gì đáng sợ thì cũng tốt. Nhưng nếu trường hợp tôi vẫn không chịu được trong khi người kia nhất định phải ra ngoài cho khuây khoả thì đành chia tay thôi. Không ai sai hay đúng, cũng không ai xấu hay tốt. Chỉ đơn giản là giới hạn của chúng tôi không hợp nhau. Nếu quá cố thì sau cùng ai cũng khổ. Thà bỏ đi mấy năm kề vai sát cánh còn hơn đau khổ đằng đẵng suốt phần đời còn lại.


• Ví dụ 2:


Khi tôi quyết định xây dựng gia đình, tôi phải xác định được “hôn nhân là chuyện của 2 người”. Bất kể ai, dù là cha mẹ hay ân nhân cứu mạng cũng không có quyền can thiệp vào hôn nhân của chúng tôi. Cha mẹ tôi có trách nhiệm nuôi dạy con của họ, còn con của tôi phải để tôi và vợ tôi nuôi dạy. Nếu mẹ tôi can thiệp quá nhiều vào chuyện vợ tôi nuôi con, khiến cô ấy mệt mỏi và hôn nhân của tôi đi vào bế tắc, thì người cần chỉnh là mẹ tôi chứ không phải tôi hay vợ tôi. Đừng bắt vợ phải nhịn hay phải làm theo ý mẹ, cũng đừng dằn vặt bản thân vì 2 chữ “bất hiếu”.


Có hiếu với cha mẹ không có nghĩa là để họ thích làm gì thì làm, thích đối xử với cuộc đời bạn thế nào thì đối xử mặc kệ bạn có đau khổ hay không. Làm rõ quan điểm và bảo vệ giới hạn của mình trước mặt cha mẹ chưa bao giờ là bất hiếu cả. Nếu họ chụp mũ bạn như thế là bất hiếu thì đơn giản là họ đang cố thao túng bạn để bạn trở về làm đứa con dễ sai khiến của họ thôi. Cha mẹ bạn độc hại quá, mở mắt ra đi.


• Ví dụ 3:


Tôi không chấp nhận được chuyện con tôi cái gì cũng gọi mẹ, nên từ nhỏ tôi đặt rõ ranh giới cái gì là việc tôi có thể hỗ trợ, cái gì nó phải tự làm và tự chịu trách nhiệm. Việc tôi có thể hỗ trợ là dạy nó biết cách đặt ra giới hạn cho bản thân và các mối quan hệ xung quanh. Việc nó phải tự làm là tự chọn cho mình những người đồng sự phù hợp, một ngành học phù hợp, một người bạn đời phù hợp. Chọn sai tự chịu, đừng gọi tôi.


Tôi không thể đòi con phải tự lập và luôn có những quyết định sáng suốt trong khi lại cầm tay dắt nó đến trước mặt cô kia, bảo nó phải cưới cô ấy vì cô ấy tốt, cưới cô ấy nó sẽ có một cuộc đời hạnh phúc. Hoặc là bắt nó phải học ngành tôi muốn vì tôi tin sau này ngành học đó sẽ mang lại cho nó công việc tốt. Đấy là tôi đang bắt nó sống cuộc đời của tôi, hoặc sống thay cho cuộc đời mà tôi đã không đạt được. Vậy thì tôi phải chấp nhận chuyện nó quay về bắt tôi sửa lỗi những quyết định tôi đã đặt lên cuộc đời nó.

___


Việc đặt giới hạn không chỉ gói gọn trong các mối quan hệ vợ chồng, yêu đương; mà nó còn phải được áp dụng trong tất cả các mối quan hệ khác như bạn bè, đối tác, cha mẹ - con cái.


Giới hạn của tôi là không làm ăn gian dối, thì tôi không thể cộng tác với người cộng sự luôn tìm cách trộn hàng giả để bán cho khách hàng, cho dù người đó có mang lại cho tôi lợi nhuận khủng đến cỡ nào.


Giới hạn của tôi là cha mẹ không được kiểm soát và can thiệp vào chuyện riêng tư của con cái khi chúng đã lập gia đình, thì tôi sẽ bảo vệ vợ tôi bằng mọi giá trước sự can thiệp thái quá của mẹ tôi về cách cô ấy dạy con. Nếu mẹ thật sự yêu tôi sẽ không khiến hôn nhân của tôi bế tắc như vậy.


Giới hạn của tôi là các mối quan hệ bạn bè phải mang lại cho tôi cảm giác tích cực và vui vẻ, thì tôi sẽ nghỉ chơi với người bạn luôn “vô tình” body shaming tôi để tôi cảm thấy tự ti, dù bạn có chơi với tôi 20 năm rồi đi nữa. Ai nói tôi không trân trọng bạn bè cũng được, vì thật sự những người bạn như thế tôi không cần.


Nếu ai đó tôn trọng và yêu thương tôi, họ sẽ không làm tôi cảm thấy tồi tệ bằng bất cứ hình thức nào. Nếu thật sự yêu thương tôi, họ sẽ tôn trọng và chấp nhận những giới hạn của tôi, cũng như tôi chấp nhận họ.


_______


Bài này nằm trong seri “LÀM SAO ĐỂ RỜI BỎ NHỮNG MỐI QUAN HỆ ĐỘC HẠI” của mình.


Mình đã mất hơn 10 năm để trở thành mình của ngày hôm nay: dám cầm, dám buông. Có thể mình vẫn không bằng ai ở nhiều mặt nhưng mình dám tự hào rằng mình dám là chính mình, dám nói điều mình nghĩ, dám từ chối điều mình không thích và dám đấu tranh để có được điều khiến mình hạnh phúc.


Những gì mình viết có thể không toàn cảnh và đầy đủ (muốn đầy đủ mời đọc sách, rất nhiều sách) vì nó chỉ là trải nghiệm cá nhân. Đã từ rất lâu rồi mình không khuyên ai ly hôn hay tiếp tục, mà mình chỉ lắng nghe và hỏi xem họ cảm thấy thế nào, tự họ sẽ có câu trả lời phù hợp nhất với họ. Mình hiểu rằng mỗi người đều có hoàn cảnh lớn lên khác nhau, những uẩn ức thời thơ ấu là mấu chốt tạo nên họ của ngày hôm nay. Vậy nên mình viết những điều này để những người làm cha mẹ nếu cảm thấy đã quá muộn để thay đổi cuộc đời mình thì hãy thay đổi cuộc đời con cái mình, nhất là những bé gái.


Comments


bottom of page