Đối thoại trong hôn nhân quan trọng thế nào? P.3
Đã cập nhật: 4 ngày trước
Suốt thời gian đầu có con, tôi luôn nhen nhóm ý định bỏ chồng.
Chồng tôi đi làm từ sáng đến chiều tối như tất cả những người làm giờ hành chính khác, về nhà việc gì có thể làm anh ấy đều làm, chúng tôi không có áp lực gì về kinh tế. Nhưng hình như mọi thứ vẫn không đủ với tôi. Tôi luôn cảm thấy bức bối, ức chế và không thoả mãn.

Tôi luôn cảm thấy không công bằng!
Con là con chung, tại sao tất cả mọi việc đều là tôi? Cùng nhau trở thành bố mẹ, tại sao chỉ có cuộc sống của tôi bị đảo lộn gần như không có lối thoát?
Lúc mới sinh thì xoay quanh chuyện sữa thôi đã đủ trầm cảm.
Lúc con lớn một chút thì biết bò, biết ngồi, cả ngày bắt mẹ bế chẳng chịu ngồi yên. Trèo lên người mẹ cả ngày đến nỗi cổ tay tôi đau nhức, đốt sống lưng như gãy làm đôi. Chỉ mong đến giờ chồng về đỡ cho chút ít thì chỉ được một lúc nó lại đòi mẹ.
Ngày nghỉ cả nhà ra công viên chơi, có bố, có mẹ, có các dì, các bác vây quanh, nhưng ai cũng chỉ đỡ được một lúc là nó lại đòi mẹ. Thành ra mọi thứ với tôi vẫn thế, chỉ đổi địa điểm từ trong nhà ra công viên. Nhìn chồng ngồi trò chuyện vui vẻ với các bác, đá bóng với bọn trẻ con mà lộn ruột!
Chuyện làm tôi khó chịu nhất là việc anh ấy đi đá bóng trong lúc tôi cho con ngủ buổi tối. Thành thật mà nói, con bé luôn đòi tôi, phải là tôi thì nó mới ngủ. Anh ấy cũng không giúp gì được.
Một mặt tôi hiểu rằng anh ấy đã rất cố gắng rồi, cũng cần được thư giãn một chút sau khi làm xong hết việc nhà. Nhưng một mặt cái cảm giác kiệt sức và thiếu công bằng cứ tích tụ ngày qua ngày trong lòng tôi. Tôi hiểu cho anh ấy, nhưng hình như chẳng ai hiểu cho tôi. Tôi cứ lặng lẽ như một bóng ma, âm thầm làm cho tốt những trọng trách của mình mà chẳng biết chia sẻ nỗi lòng từ đâu. Sợ rằng bắt đầu thế nào cũng bị xem là ích kỷ, đòi hỏi.
Sự im lặng dần đẩy chúng tôi ra xa nhau. Anh ấy thấy mình đã nỗ lực hết sức có thể. Tôi cũng thấy mình đã nỗ lực hết sức có thể. Nhưng chúng tôi không hiểu được nhau. Anh ấy không hiểu vì sao tôi lại khó chịu khi anh ấy tranh thủ thời gian “không giúp được gì” để giải trí. Còn tôi không hiểu vì sao anh ấy có thể giải trí thật vui vẻ trong khi một mình tôi phải loay hoay như thế.
Giá như những lúc ở ngoài công viên, dù con không theo anh ấy, anh ấy cũng hãy loanh quanh bên cạnh “mua vui” cho nó đỡ quấy, ít ra tôi cũng thấy mình được an ủi.
Giá như những lúc tôi vật lộn cho con ngủ, anh ấy hãy ở nhà, dù chẳng giúp gì được nhưng điều đó khiến tôi bớt cô đơn.
- Vấn đề không chỉ nằm ở những sự giúp đỡ vật lý, nó còn nằm ở sự an ủi về tinh thần.-
Một buổi tối nào đó, tôi đã quyết định nói hết suy nghĩ của mình ra. Tôi không mong đợi chồng tôi có thay đổi gì cụ thể. Tôi chỉ muốn anh ấy biết tôi đang nghĩ gì. Làm gì sau đó đều là quyền của anh ấy. Kết quả là chúng tôi đã hiểu nhau, mỗi người đều tình nguyện vì đối phương mà điều chỉnh mong cầu chính đáng của mình và nỗ lực thêm chút nữa.
Nếu không nói ra, có lẽ cuộc hôn nhân này của chúng tôi đã rơi vào tình trạng không thể cứu vãn. Tôi sẽ vì những ức chế ngày ngày tích tụ mà trở thành một bà vợ càm ràm, hay đay nghiến. Chồng tôi sẽ vì tránh chọc vào “ổ kiến lửa” mà dần trở nên im lặng. Hoá ra, những người càm ràm hay im lặng đều là những người có uẩn ức ở trong tâm. Nếu ai cũng cho rằng người kia quá quắt thay vì đáng được thông cảm, thì người ta chẳng thể đối thoại với nhau được nữa.
Vợ chồng không cần phải có chung sở thích hay có thể đọc được những gì người kia không nói. Những điều đó có thì tốt, không có cũng chẳng hề quan trọng. Quan trọng là sự đồng điệu trong giao tiếp và cảm xúc khi cùng nhau trải qua mọi giai đoạn trong cuộc đời. Bởi nếu không, rất khó để chúng ta hiểu và thông cảm cho nhau. Kết nối gia đình cũng vì thế mà đứt gãy dần đi.
- Những người hiểu chuyện không có nghĩa là họ không cảm thấy cô đơn. Những người dám nói ra mong muốn của mình không có nghĩa là họ ích kỷ. -
Tôi không biết vợ chồng bạn đang phải vật lộn với khó khăn gì trong đời, nhưng mong hai người hãy luôn nắm lấy tay nhau. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Có những việc chúng ta buộc phải chấp nhận khi đưa ra quyết định nào đó, nhưng không có nghĩa là chúng ta luôn tràn đầy sức lực hay sự lạc quan, tỉnh táo. Chúng ta vẫn cần đây đó những cái ôm, lời động viên hay cần được sốc lại tinh thần.
Gia đình là của cả hai. Vậy nên ngay cả khi không thể giúp gì, ít nhất cũng đừng khiến đối phương cảm thấy đơn độc.




Bình luận