top of page
  • Black Facebook Icon
  • Black Instagram Icon
  • TikTok

Đối thoại trong hôn nhân quan trọng thế nào? P.4

14 thg 6, 2023
5 phút đọc

Đã cập nhật: 4 ngày trước

Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng mình quyết định sơn lại phòng cho con gái. Chúng mình đã cãi nhau ngay từ lúc chưa bắt đầu vì mình không tin tưởng hoa tay của chồng nên muốn tự làm, còn chồng mình không đồng ý vì không tin mình có thể hoàn thành nó trong hai ngày cuối tuần.


Chồng mình lôi những dẫn chứng từ xưa lơ xưa lắc, rằng mình có cái tính bôi ra rất nhiều thứ và chẳng có cái nào tập trung hoàn thành, để nhà cửa bề bộn rất lâu. Mình cãi lại là gần đây mình chẳng làm gì hết, chỉ sơn mỗi cái cổng thì đã xong ngay trong một ngày rồi, đừng lôi chuyện cũ ra nói, mình không phục. Chồng mình tiếp tục nói mình sơn cổng xong nhưng không dọn, bày ra đấy cả tuần liền.


Hai đứa cãi qua cãi lại một lúc. Bằng cách nào đó cả hai vẫn cùng nhau sơn xong cái phòng màu hồng cho con gái trong hoà bình. Nhưng mình cứ suy nghĩ mãi. Chẳng lẽ có mỗi việc mình không cất mấy cái chổi sơn mà cứ vứt ngoài sân lại khiến anh ấy khó chịu đến thế? Khó chịu đến mức khơi lại tất cả những chuyện xưa xửa xừa xưa ra bùng lên một lượt?


Tối hôm đó, chúng mình tiếp tục cãi nhau to hơn, vẫn vì chuyện hồi sáng. Mình không còn hiểu được người đàn ông trước mặt. Từ ngày chuyển sang làm start up, chồng mình vất vả hơn nhiều. Công việc thường xuyên quá tải khiến anh ấy không còn năng lượng cho gia đình, về đến nhà lúc nào cũng trong tình trạng bị rút cạn. Gần đây anh ấy dễ cáu với con, bớt bao dung với vợ. Cái năng lượng ấy lây sang mình. Nó rõ ràng đến mức hai mẹ con đang rất vui vẻ, nhưng bố về một cái là mọi tiếng cười vụt tắt. Mình không còn cảm nhận được tình yêu hay kết nối nào với anh ấy cả.


Lần đầu tiên sau 12 năm chung sống, mình bỏ đi giữa cuộc cãi vã, vào nhà tắm đóng cửa và khóc.


Những cái chổi sơn xong cần rửa sạch, phơi khô rồi mới cất đi được. Mình đã rửa sạch chúng, phơi khô, nhưng rồi mình quên mất vì không ra sân sau. Ngày nào anh ấy đi làm qua cũng nhìn thấy, tại sao không đặt nó lên giá hay nhắc mình một câu, mà phải hậm hực đến vậy?


Một ngày của mình luôn kết thúc lúc 2:45 chiều, bất kể là làm gì thì đến giờ đó mình cũng phải tất tả đi đón con, cơm nước, tắm rửa, dạy con học, cho con ăn. Mình quay cuồng một mình đến khi con đi ngủ. Anh ấy không hiểu hay sao mà chấp việc mình quên không cất mấy cái chổi sơn?


Anh ấy vất vả nhưng mình cũng cố gắng mà. Mình bớt thời gian ngủ của bản thân để làm việc, dành thời gian đúng ra người ta làm việc để làm việc nhà, chăm sóc con cái. Suốt 12 năm qua, tuần nào mình cũng đi giặt từng bộ đồ đá bóng hôi rình, chưa một lần phàn nàn vì mình đã chấp nhận thú vui đó của anh ấy. Vậy thì tại sao anh ấy lại so đo khi mấy năm rồi mình mới tận hưởng thú vui sơn sửa nhà cửa của mình? Mình thật sự không đòi hỏi, nhưng mình không muốn sống với người so đo như vậy.


Đó là tất cả suy nghĩ của mình. Nhưng sự thật là chúng mình có cãi nhau vì mấy cái chổi sơn không?


Không hề.


Chồng mình không muốn để mình tự sơn cái phòng vì anh ấy đã quá mệt với việc của công ty, không muốn thấy cảnh nhà cửa bừa bộn thêm vài tuần. Dây cà ra dây muống, cuối cùng thành cãi nhau vì mấy cái chổi. Còn mình cảm thấy bị tấn công vì gần đây kết nối giữa hai vợ chồng mình không ổn. Việc mình dễ dàng bị kích động đến từ nỗi bất an khi không thể kết nối với chồng.


Tối muộn hôm đó, khi chồng mình vẫn cố gắng giải thích về chuyện anh ấy không có ý này, không có ý kia, mình chỉ từ tốn nói:


“Vấn đề của chúng mình đâu nằm ở việc cất hay không cất mấy cái chổi sơn. Em đã sống như thế 12 năm qua, anh đều chấp nhận. Vấn đề là vì sao gần đây anh thấy khó chấp nhận hơn trước? Còn em, vì sao em dễ bị kích động hơn trước?


Cả hai đứa mình đều đang rất quá tải. Anh quá tải với việc ở công ty. Em quá tải với nỗi bất an khi không còn kết nối được với anh. Em sợ rằng rồi mình sẽ giống như bố mẹ em ngày trước, cứ nhìn thấy nhau là không khí ngột ngạt, ngượng ngùng. Em sợ rằng đến một ngày, anh cứ về đến nhà là con cái lảng đi hết vì chúng nó sợ anh. Đến lúc đó tiền nhiều thì cũng đâu để làm gì?


Ai cũng có khoảng thời gian cần nỗ lực để bứt phá. Nhưng vận động viên chuyên nghiệp vẫn cần có lúc dừng lại tiếp sức, mình cũng cần tìm cho mình những lúc như vậy để không bị hút cạn rồi mang toàn tiêu cực đến trước mặt nhau. Mình nỗ lực vì gia đình mà đến cuối cùng gia đình không hạnh phúc, thì nỗ lực để làm gì nữa? Có đáng phải đánh đổi như vậy không?


Em không đòi hỏi gì cả, không đòi hỏi anh phải dành thời gian cho con hay đỡ em việc nhà. Em chỉ cần anh cho em biết tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu. Cả anh và em đều chỉ có thể gồng gánh quá sức trong một khoảng thời gian nhất định, không thể burn out mãi vì điều đó rõ ràng không ổn.”


Thế rồi chồng mình cũng trút hết ra những mệt mỏi và áp lực của anh ấy. Anh ấy cũng chia sẻ luôn cả tiến trình công việc mà trước đây rất ít khi kể vì nghĩ mình không hiểu. Chúng mình cứ thế trò chuyện với nhau rất lâu và cùng tìm giải pháp. Đúng là mình vẫn không hiểu công việc của anh ấy, nhưng mình hiểu anh ấy hơn. Cuối cùng chồng mình nói:


“Cảm ơn em vì đã luôn kéo anh lại đúng lúc.”

________


Nếu chỉ nhìn thấy vấn đề ở mấy cái chổi, người ta sẽ tìm cách giải quyết chỉ xoay quanh mấy cái chổi. Sự thật là những cái chổi thật ra chỉ như giọt nước tràn ly. Có hay không có thì ly nước đó vốn vẫn luôn sắp tràn.



Mọi sự cãi vã đều có nguyên nhân, bởi không ai tự dưng thích cãi nhau với người mình yêu thương cả. Đằng sau những lời công kích hoàn toàn có thể là một tâm hồn đầy bất an. Đằng sau những cáu gắt hoàn toàn có thể là một tâm can mệt mỏi. Đằng sau những khắc khẩu là những kết nối mong manh, mờ nhạt. Những điều đó sẽ dễ dàng bị che lấp bởi những bất đồng người ta cho là vụn vặt mỗi ngày.


Nhưng chỉ cần còn thương nhau, chúng ta sẽ luôn có cách để nhìn thấy.

Bình luận


© 2024 Alicia Vu - All right reserved

bottom of page