Giáo viên có được phép khẽ tay trẻ để răn đe?
Có hôm đến đón con, thấy các cô thay nhau bê cơm ra cửa lớp ngồi ăn trong lúc các cháu ngủ trưa. Cháu nào không ngủ thì có cô ngồi ôm, dỗ cho ngủ hoặc chơi cùng.
Có hôm thì thấy mấy đứa khóc cùng một lúc, cô 2 tay bế 2 đứa, 2 đứa nữa đu trên lưng, mồm vẫn nhẹ nhàng “các con bình tĩnh, có cô ở đây rồi nhé”. Cứ có học sinh khóc là sẽ có cô chạy lại bế ẵm, dù là khóc vì cái gì đi nữa.
Nôn trớ, đải ía, đánh nhau cắn nhau, ngã thì ở đâu cũng thế, khỏi phải nhắc đến vì làm gì có chuyện trẻ con Tây ko ỉa, hay ko đánh, ko ngã.
Mình biết là làm giáo viên mầm non rất vất vả, nhưng nó là đặc thù nghề nghiệp. Đã chọn thì phải chấp nhận mặt trái và áp lực của nó.
Không thể nguỵ biện rằng vì các cháu “hư”, quấy khóc, cô căng thẳng quá nên “lỡ” đánh mấy cái. Những người làm sale, gặp khách hàng khó tính, khiến họ căng thẳng, họ có đánh khách hàng không? Thế thì có lí do gì các cô đổ tại các cháu, hay còn gọi là “khách hàng” của nhà trường, để bao biện cho hành vi phi sư phạm của mình?
Nếu bảo tại lương thấp mà phải làm bao nhiêu việc, uất quá nên đánh. Ô thế thì phải đi tìm hiệu trưởng mà đánh, trẻ con có tội tình gì? Chúng nó có trả lương cho các cô đâu? Mức học phí bố mẹ đóng cũng là do nhà trường đề nghị, không thể bảo tại phụ huynh đóng học phí rẻ nên bọn trẻ con đáng bị đánh được.
Nếu bảo tại bên Tây chế độ tốt, mỗi lớp không quá số học sinh quy định hay mỗi cô chỉ phụ trách tối đa mấy cháu, còn ở Việt Nam mỗi cô 20 cháu; thì lỗi lại càng không nằm ở phụ huynh và học sinh. Lỗi là ở nhà trường, ở hệ thống giáo dục. Các cô có kiến nghị thì phải tìm những người đó, viết lên mạng chỉ trích phụ huynh và phàn nàn học sinh để làm gì?
Nếu hệ thống ỳ trệ quá, quan liêu quá, không thể thay đổi được thì các cô vẫn còn con đường nữa là nghỉ việc cơ mà. Đằng nào lương cũng thấp, ở nhà bán hàng online khéo còn kiếm được nhiều tiền hơn. Làm giáo dục mà không tiết chế được cơn giận của mình, phải trút lên những đứa trẻ không có khả năng tự vệ, thì định giáo dục ai? Giáo dục cái gì?
Mình không nói việc phụ huynh tấn công cô giáo là đúng. Việc đó sai, chắc chắn rồi. Nhưng cái gì ra cái đó. Ở đây mình chỉ muốn nói đến khía cạnh cô giáo đánh trẻ con (dù 1-2 cái) là đúng hay sai, tại sao vẫn có những người bênh vực được hành động này và đổ lỗi cho phụ huynh ko dạy con ở nhà cho tốt? Các bạn nói ra những lời này chắc chắn chưa có con, hoặc có con rồi mà trong lòng mang đầy hà khắc với những đứa trẻ. Trẻ con dù ngoan đến mấy cũng ko tránh khỏi những lúc nghịch ngợm, khóc lóc, ăn vạ, chưa hiểu chuyện, không tiết chế được cảm xúc, vv... nếu ko thì đã là người lớn. Làm sư phạm, nhất là có liên quan đến trẻ mầm non thì nhất định phải hiểu điều này.
Ranh giới giữa “đánh 1-2 cái” và “bạo hành trẻ em” cũng rất mong manh. Đánh 1-2 cái mà toác đầu chảy máu thì vẫn là đánh 1-2 cái. Đẩy nhẹ một cái mà gãy tay gãy chân thì cũng là “chỉ đẩy nhẹ một cái”, chỉ lỡ tay. Tét tay, tét mông mà ngày nào cũng lặp lại, khiến đứa trẻ khủng hoảng thần kinh thì có là bạo hành tinh thần không? Vậy thì thước đo duy nhất chỉ có thể là “KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH”. Mình đã có rất nhiều bài về quan điểm ko đánh trẻ con, dù là phụ huynh hay giáo viên, nên mình ko nói nhiều vào việc này nữa. Những ai cho rằng phải đánh để con nên người thì đó là lựa chọn của họ, mình trước sau vẫn theo quan điểm không đòn roi, không la hét, không chửi rủa nhục mạ.
Chúng ta không thể cứ mãi vin vào thiếu sót của người khác để nguỵ biện cho thiếu sót của chính mình được. Muốn phát triển, muốn thay đổi, thì việc đầu tiên chính là dám tự chịu trách nhiệm và thay đổi bản thân. Bản thân mình còn chưa thay đổi được, chưa kiểm soát được, thì kì vọng thay đổi người khác, thay đổi hệ thống, thay đổi xã hội đều là chuyện trên trời thôi





Bình luận