Tại sao bạn không có kỷ luật?
Đã cập nhật: 4 ngày trước
Tiếp nối bài viết về cách sắp xếp thời gian trong ngày.
Nhiều bạn chia sẻ rằng bạn không đủ kỷ luật, phải có ai ép hoặc deadline dí sát nút mới “cố” được. Thành thật mà nói, 2 năm trước mình cũng nói y chang như vậy với chị mentor mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó.
Chị mentor rất cố gắng truyền nhiệt huyết cho mình, nhưng mình vừa ỳ vừa lý do lý trấu. Chị chán quá chị kệ mình. Mày lười mày ngu thì mày tự chịu.
Nhưng 2 năm sau mình đã hết ỳ, hết lười, hết ngu, hết lý do lý trấu. Hôm nay mình sẽ nói cho các bạn biết mình đã làm thế nào.

NỖI ĐAU CHƯA ĐỦ LỚN - ĐỘNG LỰC SẼ KHÔNG ĐỦ MẠNH
Quyết định dậy sớm của mình không đến từ việc muốn được thành công như chị mentor, dù mình luôn muốn được như chị ấy. Nghe lú đúng không? Tức là chúng ta luôn có rất nhiều mong muốn và nguyện vọng, nhưng không phải cái nào cũng đủ LỚN và CẤP BÁCH khiến chúng ta tình nguyện thay đổi thói quen sống.
Khi đặt mục tiêu là có một tương lai thành công như chị mentor, mình không kỷ luật được bởi suy nghĩ: “Được như chị ấy thì tốt, không được cũng chả sao, bố mẹ mình giàu mà”. Những mục tiêu luôn còn đường lùi như vậy rất khó để chúng ta chịu ép mình vào kỷ luật.
Mục tiêu dậy sớm của mình đến từ việc nhận ra mình đã làm tổn thương gia đình mình như thế nào khi không thể sắp xếp thời gian hiệu quả.
Mình hay càu nhàu con vì nó “chậm”, trong khi thực tế là mình đang sốt ruột vì còn việc riêng chưa hoàn thành, chứ một đứa trẻ 3 tuổi như vậy không hề chậm.
Mình mang áp lực vào giờ đi ngủ của con. Ngày nào mình cũng khấn vái mong sao nó vào giường thì ngủ ngay để mình còn làm việc. Tất nhiên kỳ vọng đó thường không đạt được. Thế là mình tìm cách đẩy việc đó cho chồng (sau khi người ta đã đi làm cả ngày) hoặc càu nhàu con tiếp.
Mình luôn cảm thấy không đủ thời gian. Mình không chăm sóc nổi cho bản thân, luôn trong trạng thái tất bật nhưng nhà cửa vẫn là một đống bừa bộn. Sức khoẻ mình xuống cấp, tóc rụng đầy nhà, lần cuối cùng được ngồi vẽ một bức tranh mà không phải suy nghĩ gì là khi nào cũng không nhớ nổi.
Mình nhìn xung quanh.
Mình không thể sống cuộc sống thế này được nữa.
Chồng mình, con mình, thậm chí bản thân mình có lỗi gì đâu để phải trải qua mỗi ngày đầy khó chịu như vậy?
KHÔNG AI CÓ QUYỀN ÉP BẢN THÂN MÌNH SỐNG MỘT CUỘC SỐNG MÌNH KHÔNG MUỐN.
Ngay cả khi đó là chính mình.
Mình bắt đầu dành thời gian suy nghĩ xem với mình, việc gì quan trọng, mình mong muốn cuộc sống như thế nào, mình có thể thay đổi những gì để đạt được cuộc sống đó.
Câu trả lời của mình là mình cần kết nối gia đình, cần sức khoẻ. Mình mong muốn chồng và con mình mỗi khi bước vào cửa nhà có thể cảm thấy nguồn năng lượng tích cực, ấm áp. Để chồng con mình cảm nhận được, bản thân mình phải toả ra năng lượng đó. Để toả ra năng lượng đó, bản thân mình cần được chăm sóc thật tốt. Những nụ cười giả lả, gắng gượng không thể toả ra năng lượng tích cực thật sự, bởi vốn dĩ nó là giả.
Mình chỉ có thể chăm sóc tốt cho người khác sau khi đã chăm sóc tốt cho chính mình, cả về sức khoẻ lẫn tinh thần.
Thế là mỗi khi định thò tay tắt báo thức, mình lại tự nhắc bản thân: “Cố thêm một ngày nữa.”
Dần dần, mình dậy trước cả báo thức.
Mình dậy sớm không phải để làm được nhiều việc hơn, mà là để sống thêm một ngày được sắp xếp hiệu quả, để gia đình có thêm một ngày tốt đẹp khi nghĩ về nhau.
Mình tập thể dục không phải để đẹp hơn, mà là để 10 năm sau mình không hối hận vì đã không bảo vệ cơ thể này khi còn có thể (tất nhiên, đẹp là cái bonus).
ĐẶT MỤC TIÊU NHỎ THÔI.
Khi mới bắt đầu, chúng ta thường hừng hực khí thế dẫn đến ảo tưởng sức mạnh, thế là rơi vào cái bẫy “too much, too soon” (quá nhiều, quá sớm). Thường mọi người (bao gồm cả mình 2 năm trước) sẽ cố được giỏi lắm 1 tuần, sau đó bỏ cuộc vì ty tỷ lý do rất hợp lý.
Thay vì ngay lập tức dậy lúc 3h sáng, hãy đặt mục tiêu mỗi ngày dậy sớm hơn 15’.
Thay vì đặt mục tiêu mỗi ngày đọc sách 30’, hãy đặt mục tiêu mỗi ngày đọc 1 trang sách.
Thay vì đặt mục tiêu mỗi ngày tập thể dục 30’, hãy đặt mục tiêu mỗi ngày tập 1’.
Thay vì đặt mục tiêu viết liên tục 3 tiếng không nghỉ, hãy đặt mục tiêu cứ tập trung trong 20’ sẽ nghỉ 5’.
Điều quan trọng nhất là bạn LÀM LIÊN TỤC, KHÔNG BỎ NGÀY NÀO.
Trong tiếng Anh có câu: “At least you show up.” Nghĩa là chỉ cần bạn có mặt là tốt rồi, làm được ít hay nhiều không quan trọng. Thời gian đầu, việc xuất hiện đều đặn quan trọng hơn là làm được nhiều hay ít.
Ngay cả khi ốm, tập thể dục 1 phút hay đọc 1 trang sách mỗi ngày cũng không ảnh hưởng gì. Vậy nên đặt mục tiêu nhỏ lúc ban đầu sẽ giúp bạn tạo thói quen mà không bị đứt đoạn.
Một thói quen mới cần ít nhất 21 ngày để xây dựng và cần khoảng 60 ngày để trở thành sự tự giác.
_________
Trên đây, mục tiêu dậy sớm của mình chỉ là ví dụ. Bạn không cần phải dậy sớm mà có thể dùng cách đặt kỷ luật đó cho những mục tiêu khác của bạn.
Nếu bạn vẫn cần ai đó ép hay deadline dí mới chịu kỷ luật, tức là cuộc sống của bạn bình thường vẫn ổn. Mà vẫn ổn thì mình nói thật, không cần đu theo những người như mình làm gì cả. Người ta mong được ổn như bạn còn chả được, hehe.


Bình luận