top of page

Làm sao để làm mẹ bớt áp lực?

Mỗi ngày mình đều nhận được những câu hỏi như thế này:


- Em có nên cho con đi học sớm không?

- Mấy tháng con nên tập dùng thìa?

- Mấy tuổi con nên ngủ riêng?

- Em có nên cho con học trường này thay vì trường kia không?

... vv


Mỗi ngày cũng có rất nhiều bài viết được chia sẻ về ích lợi của đi học sớm, của ngủ riêng, của học trường Montessori. Tuy nhiên mình thấy những bài viết như vậy thường chỉ đề cập đến một khía cạnh của lựa chọn, chưa kể chỉ là trải nghiệm cá nhân của người viết. Người viết đôi khi giỏi lắm có 3 đứa con và đánh giá dựa trên trải nghiệm họ đã đi qua với 3 em bé, chứ không phải dựa vào nghiên cứu trên vài nghìn em bé trong thời gian 20 năm từ lúc nhỏ đến khi lớn lên. Thậm chí, ngay cả những nghiên cứu như vậy kết quả vẫn chỉ là tương đối vì mỗi em bé lại có hoàn cảnh sống khác nhau, vẫn có những sai số nhất định, nữa là những bài viết chỉ hoàn toàn dựa vào trải nghiệm cá nhân của người viết (dù có là người nổi tiếng).


Điều mình muốn nói đến ở đây là: mọi thứ trong cuộc sống không có đúng hay sai, chỉ có phù hợp và không phù hợp.


Đi học sớm không khóc nhiều, làm quen nhanh? Với những em bé nhạy cảm, thì dù đi học từ 9 tháng hay 24 tháng cũng khóc trôi lớp học, mấy tháng mới làm quen được là bình thường. Việc một em bé khóc nhiều hay ít khi phải rời xa vòng tay mẹ để đến một môi trường xa lạ chẳng phụ thuộc vào việc em bé đó đi học sớm hay muộn. Chúng ta không có trải nghiệm với con của ai ngoài con của mình, nên đừng chỉ nhìn và đánh giá những câu như: “Tại mẹ nó cho ở nhà lâu quá!”


6 tháng tuổi em bé đã có thể ngủ riêng phòng, phải tập cho con ngủ riêng kẻo càng lớn càng khó? Thật ra 6 tháng chỉ là mốc áng chừng vì ở thời điểm đó hầu hết các em bé đã có thể tự lật úp và lật ngửa trở lại, giảm tỉ lệ đột tử ở trẻ sơ sinh. Tuy nhiên mốc này có thể sớm hơn, có thể muộn hơn tuỳ mỗi em bé. Tương tự như chuyện tập thìa, lúc nào bạn quan sát thấy kĩ năng của con đến giai đoạn phù hợp thì nó là phù hợp, chứ không nhất định phải là một mốc thời gian cụ thể. Thêm nữa, ngủ chung cũng có làm sao nếu như mẹ con hài lòng, gia đình hạnh phúc, vui vẻ? Việc một em bé tự lập hay không, không phụ thuộc vào em bé đó ngủ chung hay ngủ riêng. Chúng ta không có trải nghiệm với con của ai ngoài con của mình, nên đừng chỉ nhìn và đánh giá những câu như: “Tại mẹ nó cho ngủ chung lâu quá!” hay “Tại mẹ nó cho tập thìa muộn quá!”


Học trường Montessori đúng là tốt, nhưng không có nghĩa ko học Montessori thì trẻ con đần độn chậm phát triển hết. Montessori về cơ bản cũng chỉ là một phương pháp giáo dục bên cạnh các phương pháp giáo dục khác mà thôi. Nếu bạn thấy gia đình đủ điều kiện và em bé nhà mình phù hợp với Montessori thì cứ theo học, nhưng đừng thần thánh nó để gây áp lực và hoang mang cho những gia đình không đủ điều kiện bằng. Làm cha mẹ đã đủ vất vả rồi, đừng lấy tiêu chuẩn của mình để đánh giá lựa chọn của người khác.


Những bài viết chia sẻ kinh nghiệm chỉ nên dùng để tham khảo hoặc củng cố tinh thần cho những quyết định bạn đã lựa chọn rồi, chứ không thể là kim chỉ nam để tất cả mọi người phải hướng đến theo kiểu không làm được như thế thì cha mẹ thất bại, con cái ngu dốt, thiệt thòi.


Thật ra không ai biết được lựa chọn của mình là đúng hay sai cho đến khi nhìn thấy kết quả của lựa chọn đó. Vì vậy chỉ cần đó là lựa chọn phù hợp nhất ở thời điểm đưa ra quyết định thì đã là lựa chọn đúng đắn rồi. Lựa chọn nào cũng luôn có những cái giá phải trả mà.

Làm cha mẹ đã đủ vất vả rồi, đừng tự đặt thêm áp lực cho mình hay cho những bậc cha mẹ khác. Khi quyết định làm cha mẹ tức là chúng ta đã ngồi chung một thuyền rồi. Hãy thông cảm, chấp nhận, tôn trọng và hỗ trợ nhau thay vì đánh giá, so sánh và gây áp lực.


Bởi vì làm cha mẹ ai chẳng muốn những điều tốt nhất cho con mình, phải không?

댓글


bottom of page