top of page
  • Black Facebook Icon
  • Black Instagram Icon
  • TikTok

Làm gì khi bạn không có ước mơ?

10 thg 5, 2022
4 phút đọc

Đã cập nhật: 5 ngày trước

Chồng tôi đợt này đang bị khủng hoảng về việc bản thân không có ước mơ gì đặc biệt, không biết bản thân mình thật sự muốn làm gì. Nếu định nghĩa đam mê là thứ gì đó luôn thôi thúc bạn theo đuổi, là thứ khiến bạn sẵn sàng từ bỏ cuộc sống ổn định, được định hướng sẵn, để chạy theo thì chồng tôi chẳng có đam mê gì hết. Anh ấy không có “đam mê” nào lớn đến mức sẵn sàng đánh đổi cuộc sống hiện tại hay thậm chí là sắp xếp để dành cho “thứ gọi là đam mê” đó một ít thời gian mỗi ngày.


Trái ngược với chồng mình, tôi lại là kẻ có rất nhiều đam mê và sở thích. Không có lúc nào trong đời là tôi không theo đuổi một thứ gì đó, bất kể nó có phải là công việc chính của tôi hay không, bất kể có kiếm được tiền không. Tôi luôn cảm thấy mọi thứ trong cuộc sống rất thú vị, luôn trong tâm thế sẵn sàng tìm hiểu và luôn có cách ưu tiên thời gian cho nó.



Tôi nhận ra hình như người ta đang chạy theo một định nghĩa rất máy móc về hai chữ “đam mê”. Đam mê thật ra đâu cần phải kiếm và đâu phải lúc nào cũng cần đao to búa lớn. Đam mê về cơ bản chính là những điều khiến bạn hạnh phúc khi làm nó, tự động ưu tiên thời gian cho nó mỗi ngày mà không cần gượng ép hay đợi đến thời điểm phù hợp. Ngay cả khi tình trạng của bạn không cho phép, bạn vẫn vô thức làm nó mỗi ngày, từng bước nhỏ nhất mà bạn không nhận ra.


Từ nhỏ tôi đã là đứa trẻ nhiều chữ nghĩa. Khi chưa có mạng xã hội thì tôi viết nhật ký, viết thư cho bạn bè, viết bài gửi cho báo (dù chả bao giờ được đăng), đọc những cuốn tiểu thuyết hay tản văn dài mấy trăm trang không biết chán. Khi mạng xã hội phát triển, tôi liên tục viết trên mạng mà không cần biết có ai đọc hay không. Tôi không bao giờ dám gán cho bản thân là mình có “đam mê viết”, bởi như thế gượng ép và nặng nề quá. Tôi chỉ làm nó một cách bền bỉ và hạnh phúc, ngay cả khi tất cả mọi người bảo tôi hãy dừng lại, bảo tôi bị thần kinh, mất thời gian, thơ thơ thẩn thẩn.


Tôi hay nói rằng tất cả những công việc tôi từng làm qua trong đời là do nghề chọn người, chứ tôi không chủ đích chọn nghề. Thứ duy nhất tôi chủ động làm là nghiêm túc học hỏi, bền bỉ với những điều khiến mình hạnh phúc, còn lại chưa từng toan tính mình sẽ đi đến đâu hay kiếm được bao nhiêu tiền.


“Practice makes perfect” - Bạn cần làm một việc đủ nhiều để có thể giỏi về nó. Khi bạn giỏi rồi, tự cơ hội sẽ tìm đến bạn.


Quay lại với chồng tôi, sau khi cùng định nghĩa lại về hai chữ “đam mê”, chồng tôi thừa nhận rằng việc khiến anh ấy hạnh phúc mỗi ngày chính là biết rằng bản thân mình có giá trị với gia đình. Anh ấy kiếm được tiền cho con đi học trường tốt, kiếm đủ để vợ không phải quá áp lực về tài chính.


Anh ấy thích đá bóng và chơi game, nhưng đâu nhất thiết phải trở thành cầu thủ hay game thủ chuyên nghiệp. Anh ấy thích tận hưởng cảm giác phấn khích và vui vẻ mỗi khi đi đá bóng hay chơi game, giống như tôi tận hưởng cảm giác thoả mãn của mình khi viết. Đâu cần phải đánh đổi thứ gì, đâu cần phải đao to búa lớn? Chính những điều nhỏ nhặt thầm lặng đó mới là thứ khiến chúng ta bền bỉ mỗi ngày không bỏ cuộc.


Đam mê không nhất định phải lúc nào cũng khác biệt và khó để đạt được. Đam mê luôn ở sẵn trong bạn, chỉ cần bạn nhắm mắt lại và nhìn bằng góc nhìn của chính mình thôi. Đừng để ai đó quyết định đam mê thay bạn.


Người ta chỉ không có đam mê khi họ dùng định nghĩa của người khác để định nghĩa về đam mê của mình mà thôi.

________


Khi viết những dòng này tôi nghĩ đến các bạn tuổi teen, nghĩ đến chính mình 15 năm về trước. Nhiều bạn có thể có rất nhiều hoài bão (như tôi) nhưng một số khác thì không (như chồng tôi chẳng hạn). Các bạn đừng lo lắng, ở độ tuổi 15 hay 20, điều đó không quyết định thành công của các bạn. Thứ quyết định các bạn sẽ là ai sau này chính là tinh thần nghiêm túc học tập. Học cái gì cũng được, nhưng đã học là phải nghiêm túc.


Nhìn tôi và chồng tôi bây giờ, có ai thất bại đâu. Chúng tôi đều thành công theo những cách khác nhau. Thứ duy nhất chúng tôi giống nhau chính là tinh thần nghiêm túc học tập và học hỏi không ngừng đó.


Vì vậy, khi được hỏi về đam mê, nếu bạn không có câu trả lời, hãy tự tin bỏ trống. Độ tuổi 15 hay 20 là quá sớm để biết rằng cuộc đời này mình muốn trở thành ai. Hãy mang tinh thần sẵn sàng học hỏi của bạn đi thử tất cả những điều bạn có thể, thành công ngay thì tốt, mà không thành công thì cũng thành nhân.

Bình luận


© 2024 Alicia Vu - All right reserved

bottom of page